Tết khi ta ba mươi Tết khi ta ba mươi Có những thời điểm trong đời ta chợt nhận ra cảm xúc của mình với những điều quen thuộc đã khác đi, không phải vì mùa cũ thay đổi mà vì chính mình đã bước sang một chặng đường khác, và Tết có lẽ là điều dễ nhận ra nhất. Có một giai đoạn Tết là háo hức, có một giai đoạn Tết là rong ruổi, và rồi có một giai đoạn Tết trở thành ký ức để thương, để nhớ, để lặng lẽ gìn giữ.
Tết trong nỗi nhớ của người tha hương Tết trong nỗi nhớ của người tha hương Với những người sống xa quê, mỗi mùa Tết đến không chỉ là một cột mốc thời gian, mà còn là một khoảng lặng rất sâu trong lòng - nơi ký ức gia đình, tuổi thơ và yêu thương cùng lúc trở về.
Bóng ngựa se duyên Bóng ngựa se duyên Mỗi vùng đất đều có một cách riêng để giữ gìn những điều đẹp đẽ. Ở Tây Bắc, đó là những phiên chợ, những tiếng khèn và cả những bóng ngựa lặng lẽ se duyên cho con người giữa đại ngàn.
Buổi sáng tinh khôi, linh thiêng đất trời Buổi sáng tinh khôi, linh thiêng đất trời Có những khoảnh khắc trong năm đủ đặc biệt khiến lòng người lắng xuống rất sâu. Với nhiều người Hà Nội, buổi sáng mùng 1 Tết là một khoảng thời gian như thế - tĩnh lặng, trong trẻo và mang theo cảm giác thiêng liêng rất khó gọi thành tên.
Trưa ba mươi ở Hà Nội Trưa ba mươi ở Hà Nội Có những khoảnh khắc trong năm không ồn ào, không náo nhiệt, nhưng lại đủ sức khiến lòng người chùng xuống. Với nhiều người Hà Nội, trưa ba mươi Tết là một khoảng lặng như thế - rất khẽ thôi, nhưng đủ để ta nhận ra mình đang bước qua ranh giới của một năm cũ và chạm vào ngưỡng cửa của năm mới.
Yêu đơn phương Yêu đơn phương Tôi từng nhiều lần tự hỏi, một tình yêu đơn phương có thể kéo dài bao lâu: 5 năm, 10 năm hay cả một đời người?
Hương mùi già đón Tết sang Hương mùi già đón Tết sang Có những mùi hương không chỉ để nhớ - mà để nhận ra mình thuộc về đâu. Với nhiều người Hà Nội, đó là hương mùi già - một mùi hương rất đỗi bình dị, nhưng cứ mỗi độ cuối năm lại trở thành tín hiệu báo Tết về, đánh thức những lớp ký ức sâu lắng nhất trong lòng người.
Mong xuân để về Mong xuân để về Mong xuân để về… Không cần gì lớn lao, chỉ cần được trở về, được nghe một câu rất giản dị: “Con đã về rồi à?…”. Chỉ vậy thôi - mà đủ ấm cho cả một năm dài phía trước.
Những ngày Tết tuổi thơ ở Hà Nội Những ngày Tết tuổi thơ ở Hà Nội Có những miền ký ức, càng đi xa, ta lại càng muốn quay về. Không phải để sống lại nguyên vẹn những ngày cũ, mà để nhắc mình nhớ rằng đã từng có một khoảng thời gian rất ấm áp, rất bình yên - nơi ta lớn lên cùng những điều giản dị nhất. Với nhiều người, Tết là hành trình trở về. Và đôi khi, hành trình ấy không chỉ là quãng đường địa lý, mà còn là chuyến đi sâu vào miền ký ức tuổi thơ.
Náo nức tháng Chạp Náo nức tháng Chạp Có những thời điểm trong năm, chỉ cần một cơn gió lạnh thoảng qua, một mùi hương quen chạm khẽ vào ký ức… là ta biết, Tết đang rất gần. Tháng Chạp luôn đến như thế - lặng lẽ, nhưng đủ làm lòng người xao động.
Chợ Tết ngày xuân Chợ Tết ngày xuân Những tín hiệu khẽ khàng báo năm mới: tờ lịch mới, sắc đào, chậu quất vàng. Với nhiều gia đình Hà Nội, mùa Tết bắt đầu từ những phiên chợ cuối năm.
Tết đến, lòng lại quay về Tết đến, lòng lại quay về Có những thời điểm trong năm, chỉ cần gió se lại một chút, chỉ cần lịch sang tháng Chạp, lòng người đã tự khẽ khàng quay về nơi chốn cũ.
Tháng Chạp, rưng rưng nhớ mùa Tết xưa Tháng Chạp, rưng rưng nhớ mùa Tết xưa Có lẽ, điều khiến ta nhớ Tết xưa không phải là mâm cao cỗ đầy, mà là cảm giác được ở bên nhau, được sống chậm lại, được lắng nghe và gìn giữ những yêu thương rất đỗi bình thường.
Những rung động chưa kịp gọi thành tên Những rung động chưa kịp gọi thành tên Có những buổi chiều, chỉ cần ngồi yên với một ly cà phê nóng, nhìn dòng người trôi chậm qua một con đường quen, ta bỗng thấy lòng mình mở cửa cho ký ức bước về. Không ồn ào, không báo trước, chỉ một khoảnh khắc rất nhỏ thôi… cũng đủ để gọi dậy cả một thời thanh xuân đã xa.
Cuối năm đốt lá sau vườn… Cuối năm đốt lá sau vườn… Có những cách khép lại năm cũ rất lặng lẽ, rất riêng, không cần lời nói. Với một người, đó là buổi chiều cuối năm, khi gió lạnh khẽ lùa qua hiên nhà, và sau vườn, những chiếc lá khô được gom lại, chờ một ngọn lửa nhỏ. Đốt lá sau vườn - một thói quen cũ, nhưng mỗi lần khói bay lên, lòng người lại nhẹ đi một chút.