Buổi học cuối cùng

Mùa hạ đã tới mang theo những chùm phượng vỹ rực đỏ, những cánh bằng lăng tím ngát và biết bao cảm xúc dưới mái trường.

Nắng sậm màu tháng sáu. Nắng luênh loang sân trường. Cậu học trò cuối cùng đã dần mất hút sau cánh cổng. Bóng áo trắng lấp lóa sau tán phượng. Vòm hoa đỏ rực như lửa cháy, cháy đến nao lòng.

Vậy là một chuyến đò nữa lại sang sông...

Vậy là một chuyến đò nữa lại sang sông. Ảnh minh hoạ.

Cô giáo ấy vẫn dõi mắt nhìn theo những người học trò của mình, cô vẫn không tin nay là buổi cuối. Dắt xe ra khỏi lán, bần thần, cô ngoái đầu nhìn lên vẫn thấy cửa lớp mở. Cô đã không khép lại như mọi ngày nếu là người sau cuối. Có phải, cô vẫn muốn dối lòng rằng lớp học xưa vẫn còn đây.

Đêm trước, cô đã không ngủ được. Rồi cô nhủ lòng phải vui lên vì chúng đã trưởng thành. Có cánh chim nào không sải giữa không trung? Sáng ra, cô tự dặn lòng mai vẫn gặp tụi nhóc, có gì phải bùi ngùi?

Đầu tiết học, mấy đứa chạy lên xin chữ kí vào áo đồng phục lớp. Cô bảo tiết sinh hoạt cô sẽ kí cho, giờ cả lớp học ngay, có nhiều điều cô muốn dặn dò.

Giờ ra chơi, chúng tíu tít kí áo, chụp ảnh, nhăn nhở ngáng chân, giấu đồ của bạn. Tự dưng cô ứa nước mắt, giả vờ lau kính, rồi nhanh chóng gạt đi. Cô tự nhủ rằng, phải tiết chế tất cả, để chúng tập trung ôn thi. Bao nhiêu ảnh đẹp, cô dặn lòng không đăng, để chúng khỏi bận lòng nốt mấy ngày thi đã.

Giờ ra chơi, chúng tíu tít kí áo, chụp ảnh, nhăn nhở ngáng chân, giấu đồ của bạn. Ảnh minh hoạ.

Nhưng buổi học cuối cùng vẫn không thể nào đổi khác. Cô vẫn phải nói lời tạm biệt ba mươi chín đứa học trò. Tạm biệt bốn năm gắn bó, bốn năm hờn giận, yêu thương. Cô không dám nói nhiều, sợ mình sẽ khóc. Cô bảo, cô thương tất cả nhưng cô thương nhất là một bạn. Chúng biết, nhưng vẫn giả đò nhăn nhở trêu nhau: "Cô thương tao đấy! Không, tao kìa!".

Nhưng cô hiểu, ba mươi chín đứa đều biết đó là cậu bạn hiền lành nhất lớp, nụ cười chưa bao giờ tròn, ánh mắt đầy u uẩn. Cô tặng riêng một món quà cho bạn, chỉ mong bạn cảm thấy ấm lòng, vì bạn luôn được yêu thương, vì bạn đã vô cùng xứng đáng.

Cô nhớ, cậu trò ấy mồ côi cha khi vừa đầy tuổi. Bao lần cậu nghịch, cô đâu nỡ nặng lời. Cô chỉ muốn thấy ánh mắt xanh như ngọc, cùng nụ cười hồn nhiên cứ mãi nở trên môi cậu trò thông minh ấy. Ước gì cả đời này cậu ấy an nhiên!

Cô nhớ những đứa học trò gia đình chẳng vẹn nguyên. Cô từng né ánh mắt đượm buồn của chúng, từng giảng “Cuộc chia tay của những con búp bê” thật vội vàng. Và bất cứ lúc nào, ở đâu, cô cũng mong được thấy chúng mỉm cười.

Cô nhớ cậu học trò xốc nổi, lấy trộm tiền của mẹ chơi game. Mẹ cậu quá đau lòng, định bêu trước bạn bè, nhưng cô đã khuyên mẹ cậu nên dừng lại. Bao bản tường trình, những lời chối lỗi, cô vẫn cứ vờ như không biết. Cậu có thể mừng vì dối cô được hôm nay, nhưng cô tin, ngày sau cậu sẽ không làm thế. Cô bảo, ai cũng có thể mắc lỗi lầm, và chúng ta lớn lên không thể không mắc những sai lầm.

Ảnh minh hoạ.

Cô nhớ đứa học trò hồn nhiên, buổi đầu tiên trở lại trường sau khi bị F0 đã quên mang ba lô đến lớp. Bước lên cầu thang, nó tá hỏa kêu: "Chết rồi, tao quên cặp sách! Hậu Covid nhớ nhớ quên quên". Nó bảo: "Lớp trưởng ơi, đừng nói, bọn nó chọc quê tao! Năn nỉ đấy!". Nhưng chỉ đôi phút sau, khi nó ba chân bốn cẳng về nhà lấy cặp, cậu bạn uy tín đã loan tin khắp lớp. Nó biết, nhưng chẳng giận, chỉ thấy thật vui vì được trở lại trường, lại chọc ghẹo bạn bè không hồi kết.

Cô nhớ, hai cậu trò đánh nhau sau lần đùa cợt. Chiến sự có vẻ căng, nhưng cô không xử lí, giả vờ bắt lọn xem mối quan hệ chúng ra sao. Cô muốn chúng tự điều chỉnh sau lần cô ra mặt nhẹ nhàng rồi cố giả vờ lơ đi ấy. Cô nghĩ, anh em một nhà cũng có lúc cơm không lành, canh chẳng ngọt, huống chi bọn học trò còn ẩm ẩm ương ương.

Cô nhớ những ngày lớp học trống trơn, bao bạn nghỉ vì Covid. Lớp học lặng đi, có thể nghe rõ từng tiếng gà gáy phía làng xa, tiếng khướu lảnh lót, tiếng chíp chíp của mấy chú chim sâu ngoài khung cửa, tiếng thở dài buồn tênh của đứa bàn dưới vắng đứa bàn trên để chọc đùa.

Cô nhớ những buổi ôn thi chúng cặm cụi ghi bài. Im lặng quá khiến cô thầm nghĩ: "Cái tụi ngoan đến nhạt. Sao không cãi nhau một chút, mấy nữa nghỉ rồi, muốn chí chóe cũng có được đâu!".

Cô nhớ những ngày ôn thi cuối, chúng trêu đùa nhau đúng chất giặc nhà giời. Cái cặp sách treo trên tường, máy tính giấu trong bàn giáo viên, thỏi son bị giấu trên mép bảng, dép tổ ong nhét sau khe cửa. Cuối buổi, cô ra muộn nhất mà vẫn thấy cậu học trò cận nặng nhất lớp có biệt danh giáo sư đang ngơ ngơ ngáo ngáo cuối hành lang. Nhìn thằng bé chân đất chân dép, cô không nhịn được cười, mà phải cố nghiêm mặt lại: "Con tìm gì đó?". Thằng bé nhăn nhăn, mắt vẫn không quên dáo dác: "Không biết bạn nào giấu dép của em!". Rồi cô tìm hộ, ngó vào sọt rác, ngăn bàn, khe cửa mà chả thấy đâu. Có chút bực, nhưng nhiều hơn là thấy buồn cười. Một hồi, bụng đã đói meo, thằng bé chân đất ra về, miệng vẫn lầm bầm điều gì không rõ, cô nhìn theo, bụm cười: "Thôi, về bảo mẹ mua cho đôi mới nhé em!". Cô tính ngày mai xử lí, nhưng rồi trộm nghĩ, cái giá của kỉ niệm thế đã là bao.

Các bạn học sinh sụt sịt ôm nhau tạm biệt trong ngày cuối. Ảnh minh hoạ.

Cô nhớ cả lớp lặng đi trong tiết học cuối cùng. Cô không nói được gì thêm khi chiếc đồng hồ báo quá giờ tan lớp một tiếng rồi. Cô bảo các em hãy sống thật vui và thật tốt, thế thôi. Rồi chúng lẳng lặng lên bục giảng ôm cô - điều mà trước đó hình như chúng chưa từng nghĩ tới. Ôi những đứa trò mười lăm vụng dại, cơn cớ gì mà vai chúng rung lên? Cô vòng tay ôm từng đứa mà nghe tim mình nhói: Bốn năm khép lại thật rồi!

Cô trấn tĩnh đợi trò ra về hết. Có tiếng léo nhéo ngoài hành lang lớp học, có tiếng sụt sịt của mấy đứa con gái ngày thường nô như quỷ - vừa mới đây thôi, toét miệng xin cô kí vào áo lớp. Cô vẫn ngồi đó, loay hoay sắp xếp mấy thứ còn lại trên bàn. Một lúc, tay chân như thừa ra, chẳng biết làm gì. Cô toan xách cặp đứng lên, nhưng chợt bần thần. Cô giơ điện thoại lên, chụp căn phòng đã trống trơn. Ba mươi chín gương mặt, ba mươi chín hờn giận, yêu thương đã niêm phong lại thật rồi.

Bất giác cô giật mình, luống cuống. Là cậu học trò đứng ở cửa lớp giơ tay lên chào, cánh tay phải chụm lại trước trán trang nghiêm như khi cậu giơ tay chào lá quốc kì. Không, không phải cậu ấy chào cô. Cậu ấy đang giơ tay chào tất cả, tạm biệt ba mươi chín chỗ ngồi, tạm biệt ấu thơ, tạm biệt tuổi mười lăm dưới mái trường trung học. Rồi cậu cúi gập người, tay trái đặt ngang trước ngực. Cô nghẹn đi. Tất cả diễn ra như một thước phim, khắc tạc vào tâm trí. Ôi cậu trò bé bỏng, vừa mới đây thôi, còn ngập ngừng dang tay ôm cô giáo. Cậu trò cao lớn nhất lớp, cực kì thông minh, nhưng không kém phần bướng bỉnh, cậu gần như chẳng bao giờ biểu cảm với cô trong suốt bốn năm qua. Cô xúc động mạnh, lòng thầm cảm ơn cậu ấy. Cô biết đó là cánh tay sau cuối, cũng là cánh tay đại diện cho cả lớp tạm biệt và hứa hẹn với cô bao điều.

Cánh cổng trường đã ở sau lưng, cô ngoái đầu nhìn lại, trong luênh loang nắng trưa, cô vẫn thấy cánh tay trang nghiêm, cái gập người lặng im, lặng im của cậu học trò.

User
Ý KIẾN

Có những hố sâu hoẳm ngăn cách tôi và bạn tưởng chẳng thể nào vượt qua. Nhưng không, chúng ta vẫn ở bên nhau một cách lặng lẽ vì những kỷ niệm ngày xanh vẫn ngập tràn trong tim.

Mùa hè thường làm người ta nhớ đến bởi cái nắng nhưng tôi lại có hảo cảm với những cơn mưa. Sau những ngày dài làm cho lồng ngực ta co ngót trong cái nóng, mùa hè sẽ chọn một ngày đẹp trời để xoa dịu ta bằng một trận mưa.

Không phải phật tử cũng không là con chiên, tôi như kẻ dở dở ương ương với gót chân lem lấm bụi trần. Ấy vậy mà tôi lại muốn nghe tiếng chuông ngân vang trong chiều đến lạ. Nào ai thúc giục? Nào ai hối hả? Chỉ giản đơn thôi, tiếng chuông đưa tôi về với bình yên.

Có một người con gái đi giữa phố phường Hà Nội trong một chiều lá bay dày để nỗi nhớ ngày xưa chênh chao ùa về!

Cụm từ chữa lành có thể bạn đã nghe và đọc rất nhiều ở khắp các trang mạng hay cả những câu nói hằng ngày. Với tôi, thật sự đã có thời gian loay hoay mãi để tìm cách chữa lành.

Có một loại lá, khi được chế biến thành món ăn, lúc ban đầu, ta cảm nhận vị đắng nhẹ, nhưng càng nhai kĩ càng thấy vị ngọt bùi của lá. Không biết đó có phải là một sự hồi đáp thử thách lòng người của một loài cây, hay lá muốn gửi gắm một thông điệp: Có đắng cay mới thấy ngọt bùi?

Sáng hè thành phố, người đầy mồ hôi và bẹp dí xuống giường. Có người cố ngủ nướng cũng chẳng xong. Cái nóng hầm hập xuyên qua lớp tường dày, len lỏi vào từng tế bào trên cơ thể.

Có một cô gái đến Hà Nội hai lần nhưng lần nào cũng vội. Vội đến nỗi chưa kịp đi cho hết chiều dài niềm thương thì đã phải chia tay. Nhưng chính trong sự vội vã đó cô nhận ra những chân tình, lại như khơi lên trong cô một nỗi mong ước...

Mưa đã tạnh từ lâu, ngọn nến thơm trên bàn chuyển động khẽ khàng theo từng luồng khí mơn man trong căn phòng mở toang ô cửa.

Có một cô gái từng mua một cuốn sách với tựa đề “Mình phải sống như biển rộng sông dài”. Nội dung trong sách đã nằm lại đâu đó trong góc khuất của ký ức, chỉ có tiêu đề cứ khiến cô phải suy nghĩ mãi bởi lẽ, người với người, quả thực tồn tại như những dòng chảy giao nhau.

Dọc bờ sông Lũy hiền hoà có ngôi làng nhỏ ẩn mình giữa những luống thanh long thắm đỏ. Nơi đó có nếp nhà của ngoại. Gian nhà nhỏ đầy ắp tình thương, luôn có món ngon ngoại dành phần cho con, cho cháu.

Những chiều mưa nhưng lòng người vẫn khô ráo, không còn đau đáu những nỗi ướt xưa... Tôi vẫn luôn tự hỏi cần bao nhiêu hạnh phúc thì con người cảm thấy bình yên?

Có một người con gái chầm chậm bước trên bờ cát trắng mịn. Gió mơn man thổi tung mái tóc, như bàn tay cha âu yếm vỗ về và nỗi nhớ cha trào dâng trong lòng cô.

Thời ấu thơi,Tết Đoan Ngọ với tôi là bao mong ngóng, chộn rộn. Cái mong ngóng, chộn rộn có lẽ chỉ xếp sau ngày Tết Nguyên đán.

Một Tết Đoan Ngọ nữa lại về. Có người đã kịp trở về để ùa vào vòng tay của cha mẹ, của những người thân. Có người thì vẫn còn đang mải mê nơi phương trời xa, chỉ có thể ngóng về quê hương với bao niềm thương nỗi nhớ.

Ai rồi cũng yêu khi ta bắt đầu có những rung động đầu đời. Có tình yêu làm bạn thăng hoa trong cuộc sống. Có tình yêu chỉ mang lại cho bạn đau khổ, thân bại danh liệt. Nhưng dù thế nào, thì ta vẫn luôn trân trọng khoảnh khắc đã từng yêu.

Trên thế gian có hàng trăm cách định nghĩa về tình yêu, nhưng về cơ bản lại không thể có được một định nghĩa rõ ràng và cụ thể.

Mỗi người trong chúng ta, giữa rất nhiều những hỷ nộ ái ố của cuộc sống đầy hối hả, tất bật và đua tranh này, ai cũng cần có một điểm tựa bình an cho mình. Có đôi khi, ta chính là điểm tựa bình an cho một người khác, hoặc ai đó lại đang là điểm tựa bình an cho chính ta.

Rót đầy ly nước ấm từ chiếc bình giữ nhiệt, tôi mở toang cánh cửa sổ bên hông nhà, một buổi sớm mai trong lành, ríu rít tiếng chim hoà với âm thanh khe khẽ phát ra từ các ngôi nhà gần bên. Ngày mới lại bắt đầu.

Vậy là một tháng 5 nữa đã trôi qua thế nhưng có một cô gái vẫn luôn thấy trong lòng mình có chút ganh tỵ với tháng 5 bởi lẽ nó còn có Ngày của Mẹ, còn cô đã không còn mẹ từ lâu. Sắc nắng hè đưa cô trở về với những ký ức ngày còn mẹ cùng nỗi nhớ mênh mang vô bờ bến.

Mùa hạ đã tới mang theo những chùm phượng vỹ rực đỏ, những cánh bằng lăng tím ngát và biết bao cảm xúc dưới mái trường.

Có một cô gái lớn lên bằng mẹt dưa cải của bà ngoại. Mẹt dưa cải ấy không chỉ gợi lên sự tần tảo, oằn gánh lo toan cả một đời người của bà mà còn gắn liền với những tháng ngày đẹp đẽ của tuổi thơ cô.

Trong một buổi trưa mùa hạ mướt xanh khi cơn mưa rào chợt đến, có một người mẹ trẻ đã tìm thấy lại chính mình trong những kí ức và xúc cảm ấu thơ sau một thời gian dài bận rộn với công việc, bận rộn với những lo âu, muộn phiền.

Mỗi lần bước đi trên con đường nhuộm màu cam cháy như ngọn lửa đang tàn dần, tôi lại tưởng tượng đến cảnh Trái đất xảy ra một vụ nổ lớn hơn cả Big Bang và tự hỏi “liệu mình sẽ nói gì nếu ngày mai Trái đất ngừng quay?”.

Tháng 5 về, màu đỏ của phượng đã phủ kín cả những khoảng trời. Trong câu chuyện của các cô, cậu học trò đã len lỏi nỗi buồn chia xa và những trang lưu bút trao vội.

Trong ký ức tuổi thơ của một cô gái trẻ, chái bếp của ngoại là nơi đẹp đẽ nhất, ấm áp nhất và là nơi mà cô được ăn nhiều món ngon nhất trên đời.

Trong nắng mới của một ngày đầu hè, có một người bỗng da diết nhớ cái màu xanh biếc, xanh đến mát dịu cả không gian của cây duối - một loài cây gần như đã vắng bóng và chỉ còn lại trong kí ức của một thời.

Con đường của những người bắt đầu sự nghiệp tự do cũng giống như khi bước trong sương mù. Dày đặc, âm u và lạnh giá. Nhưng sương rồi cũng sẽ tan và ngày nào đó nắng sẽ ngập tràn. Bạn sẽ làm được nếu có đủ quyết tâm và lòng tự tin.

Trong nhịp sống gấp gáp và xô bồ với những mỏi mệt của chuỗi ngày quay cuồng với bận rộn, có một người con gái bỗng thấy thương nhớ về người mẹ của mình. Để nương tựa vào những kỷ niệm và sống lại những ngày còn mẹ, được mẹ yêu thương như thuở nào. Chiều nay, Hường mời bạn nghe những dòng cảm xúc của Diệu Hiền.

Trên con đường đời sẽ có những khúc cua và những ngã rẽ. Đôi khi ta chọn đi hướng đó không phải vì ta mà chỉ vì một ai hay một điều gì đó. Mỗi một sự chọn lựa là một sự đánh đổi, mà không ai biết được những điều ở phía trước có được như mình mong muốn hay không.

Trong ký ức của tôi nhớ mãi một khung cảnh giữa trời xanh biếc, đám đông người lớn trẻ con tập trung lại cùng đứng dưới tán cây đưa tay đón cánh ngọc kỳ lân rơi. Bởi chúng tôi đều tâm niệm ai hứng được hoa rơi trên tay sẽ có cuộc sống hạnh phúc và bình an.

Tiếng còi tàu đã trở thành một phần trong cuộc sống hằng ngày của gia đình tôi. Với má, tiếng còi tàu thay cho chiếc đồng hồ để má biết tới giờ cơm nước cho ba, gọi bọn nhỏ đến trường hay đến giờ ra vườn cuốc cỏ. Còn với ba, khi tàu dừng lại ở sân ga cũng là lúc ba tranh thủ đưa những bó củi khô lên toa tàu. Và những tiếng còi tàu ấy đã theo suốt những năm tháng tuổi thơ tôi.

Hà Nội không phải nơi sinh ra cũng chẳng phải nơi lớn lên. Nhưng mỗi lần đến Hà Nội, có một cô gái luôn cảm thấy ấm áp, thân quen và gần gũi như về với chính quê hương mình. Chiều nay, Hường mời bạn nghe những dòng cảm xúc của Thu Phương.

Cùng trải qua chìm nổi trong đời có người an nhiên, có người ai thán. Thước đo hạnh phúc chẳng là của chung khiến ta cứ đau đáu một câu hỏi, phải đi bao xa ta mới chạm tới hạnh phúc? Chiều nay, Hường mời bạn nghe những dòng cảm xúc của Thùy Linh.

Hoa muống biển - một loài hoa bình dị vẫn âm thầm kể một chuyện tình chung thủy. Một loài hoa có sức sống thật mãnh liệt dù cho cát bỏng vẫn xanh màu lá, dù biển lắm khi mặn chát vẫn tím màu hoa.

Mỗi loài hoa ở Hà Nội có nét đặc trưng riêng biệt cho từng mùa. Khi ta bắt gặp vẻ đẹp tinh khiết của hoa loa kèn, cũng chính là khoảnh khắc viên gạch tiếp nối giữa mùa xuân qua mùa hạ để xây đắp nên những cảm xúc xốn xang trong lòng. Không đa sắc màu như hoa cúc, cũng chẳng ngát hương thơm nồng như hoa hồng. Màu trắng tinh khôi của những bó hoa loa kèn như một điểm nhấn riêng biệt cho ta cảm giác an nhiên đến lạ thường.

Người ta bảo tạo hóa luôn công bằng, thiếu hụt điều này thì sẽ được bù đắp điều kia. Hàng bằng lăng ở hai bên đường mỗi ngày tôi qua lại đã minh chứng điều đó. Và cũng chẳng vì thiếu hương mà bằng lăng không làm cho hồn tôi xao xuyến. Những ngày này tôi ước có một cái máy ảnh thật xịn để có thể thu lại tất cả nét yêu kiều của bằng lăng. Mùa bằng lăng nở, tôi thường chạy xe trên những con phố rợp tím bằng lăng để nghe bao nhung nhớ ngập tràn. Và tôi nhớ anh.

Từ những cánh đồng làng, tôi lon ton lên thành phố để tìm chỗ tá túc. Nơi này đông đúc và hoa lệ, nhưng gánh nặng gạo tiền hình như đang cuốn những kẻ tứ xứ không còn thời gian để xây dựng quan hệ với ai đó xa lạ. Những căn phòng trọ luôn đóng cửa. Đôi khi, người hàng xóm đã ốm nặng vài tuần cũng chẳng ai biết tới để hỏi han. Cái bận cứ dùng dằng ôm ghì lấy vai họ. Tới nỗi họ còn chẳng kịp rảnh rỗi cho một lời quan tâm đến nhau.

Thành phố hình như không ngủ. Tiếng ồn ào từ phía chợ bắt đầu lúc hai, ba giờ sáng. Tôi nằm im trong phòng trọ lắng nghe tiếng gà gáy, những con gà chắc cũng mang từ quê lên chưa quen được với môi trường đêm lúc nào cũng rực rỡ ánh đèn.

Bỗng một sớm mai thức giấc, hương dẻ ngọt ngào đã chờ sẵn trên khung cửa sổ màu xám tro cùng chú mèo mun khoanh tròn say sưa bên chồng sách đêm qua tôi đọc còn dang dở. Hương hoa chực chờ cánh cửa vừa hé là vội vàng len vào xâm chiếm cả căn phòng. Căn phòng tôi ngập tràn hương hoa dẻ, ngập tràn tháng tư mang chớm hạ khẽ khàng...

Làm việc thời gian tự do mang cho tôi nhiều trải nghiệm, từ việc sắp xếp thời gian cho công việc, cho gia đình và bản thân. Phải thật khéo léo nếu không rất dễ bị chìm đắm trong những bộn bề mà không có thời gian riêng cho chính mình.

Chiều mưa, hương ngọc lan bên hiên nhà cứ lặng thầm quyến rũ. Bản nhạc Trịnh văng vẳng đâu đây cùng tiếng mưa "nghe mưa nơi này lại nhớ mưa xa...".

Hoa lưu ly (forget me not) - một loài hoa tím nhỏ thủy chung, suốt đời ôm thương nhớ về mối tình vô vọng. Loài hoa tím ấy như tượng trưng cho một cuộc tình tàn phai rồi hồi sinh, hồi sinh rồi lại phai tàn từ kiếp này qua kiếp khác mặc cho trong đời ai nhớ ai quên.

Dường như hầu hết ở các làng quê Việt bây giờ, cùng với những thiết chế văn hóa được xây dựng khang trang, phục vụ đời sống văn hóa tinh thần của người dân, thì cổng làng gắn với tên làng đã tạo nên nét riêng dáng dấp của một làng lưu dấu trong tâm khảm mỗi người. Những tên gọi của làng thường hàm chứa nhiều tầng ý nghĩa nhân văn sâu xa, mang cả ước vọng khát khao của cha ông một thuở lập làng với sự bình an, ấm no đầy đủ. Vì thế, danh xưng những tên làng cứ lưu mãi qua từng thế hệ…

Hà Nội đón tôi đương vào khoảnh khắc giao mùa. Gánh hoa loa kèn trắng tinh khôi tỏa mùi hương dịu nhẹ giao hòa trong làn gió nhè nhẹ khiến tâm hồn đa cảm thêm khắc khoải giao cảm với đời, để mênh mang thương nhớ hương vị cà phê Giảng - thức uống trở thành một phần thân thương, một phần văn hóa của Hà Nội phố.

Mẹ tôi không nghiện trầu cau nhưng mẹ vẫn trồng một giàn trầu xanh mơn mởn. Mẹ bảo nhà có giàn trầu mới ấm áp. Nhưng tôi hiểu mẹ đã gửi gắm vào đó biết bao nhiêu ân tình và cả nỗi nhớ về ngoại khôn nguôi.