Hà Nội hiện có hàng trăm dự án đầu tư trong và ngoài nước, với tổng vốn đăng ký lên tới hàng tỷ USD. Những vành đai công nghiệp ven đô đang trở thành động lực tăng trưởng quan trọng. Nhưng vốn có thể dịch chuyển, nhà xưởng có thể mở ở nơi khác, còn lực lượng lao động có tay nghề, đặc biệt là lớp công nhân trẻ đã quen quy trình, kỷ luật và văn hóa doanh nghiệp mới là yếu tố quyết định sự ổn định sản xuất. Mất người, chi phí tuyển dụng và đào tạo lại sẽ tăng. Mất sự gắn bó, năng suất và chất lượng khó duy trì bền vững.
Trong bối cảnh giá thuê trọ, chi phí nuôi con, sinh hoạt hằng ngày tại đô thị lớn như Hà Nội không ngừng leo thang, tiền lương không còn là câu chuyện thu nhập đơn thuần. Nó là thước đo mức độ chia sẻ lợi ích giữa doanh nghiệp và người lao động. Khi nhiều doanh nghiệp trong các khu công nghiệp Hà Nội điều chỉnh tăng lương từ 5% đến hơn 11% trong năm 2026, đó không chỉ là phép tính tài chính. Đó là sự lựa chọn: chấp nhận chia sẻ để giữ ổn định lâu dài.
Điều đáng ghi nhận là một số doanh nghiệp không dừng lại ở việc tăng lương cơ bản. Việc rà soát lại thang bảng lương, nâng bậc sớm cho lao động có tay nghề, bổ sung phụ cấp nhà ở, chuyên cần, hỗ trợ nuôi con nhỏ… cho thấy tư duy quản trị đang dịch chuyển. Công nhân không chỉ là chi phí sản xuất, mà là tài sản cần đầu tư. Một khoản tăng thêm vài trăm nghìn đồng mỗi tháng có thể không lớn trên sổ sách doanh nghiệp, nhưng với người lao động, đó là tiền học cho con, tiền thuốc men cho cha mẹ, là cảm giác yên tâm hơn khi ở lại thành phố.
Song song với đó, vai trò của tổ chức công đoàn ngày càng rõ nét. Từ các chương trình hỗ trợ dịp Tết, xe miễn phí cho công nhân về quê, đến trợ cấp cho hàng nghìn lao động khó khăn, mở rộng chương trình “Phúc lợi cho đoàn viên”, khám sức khỏe, tư vấn pháp luật… tất cả tạo thành một mạng lưới an sinh ở cấp cơ sở. Tỷ lệ 96% công nhân trở lại làm việc ngay sau Tết không chỉ phản ánh ý thức kỷ luật, mà cho thấy niềm tin vào môi trường làm việc.
Dĩ nhiên, tăng lương và phúc lợi không thể giải quyết mọi vấn đề. Nhà ở xã hội cho công nhân, hạ tầng dịch vụ y tế giáo dục ở khu vực tập trung lao động, giao thông kết nối thuận tiện… vẫn là những bài toán dài hơi. Nhưng việc cải thiện thu nhập thực chất và duy trì đối thoại thường xuyên là bước khởi đầu quan trọng để xây dựng quan hệ lao động hài hòa, ổn định và tiến bộ.
Giữ chân công nhân hôm nay chính là giữ nền tảng tăng trưởng ngày mai. Hà Nội không thể chỉ cạnh tranh bằng hạ tầng hay ưu đãi đầu tư; Hà Nội phải cạnh tranh bằng chất lượng môi trường lao động. Khi người công nhân cảm thấy thu nhập được cải thiện, quyền lợi được bảo đảm và tiếng nói của mình được lắng nghe, họ sẽ chọn ở lại. Và chính sự lựa chọn ấy mới là nguồn lực bền vững nhất cho các khu công nghiệp, khu công nghệ cao của Thủ đô trong giai đoạn mới.