Anh có về Hà Nội với em không? Anh có về Hà Nội với em không? Có một cô gái yêu Hà Nội bằng tất cả những rung động rất riêng của mình. Cô yêu những mùa hoa, những con phố, những mặt hồ, những khoảng trời… nhưng có lẽ, điều khiến Hà Nội trở nên đặc biệt nhất trong lòng cô lại là một người. Một người cô vẫn nhớ, vẫn chờ, qua từng mùa đi về.
Giọt thu Hà Nội Giọt thu Hà Nội Có những mùa đi qua bằng một ngày tháng cụ thể. Nhưng cũng có những mùa chỉ đến bằng một dấu hiệu rất khẽ: một cơn gió mỏng hơn, một vệt nắng dịu hơn, một chiếc lá rời cành hay một mùi hương bất chợt ùa qua trên phố. Với Hà Nội, mùa thu dường như luôn bắt đầu như thế. Rất nhẹ. Nhẹ đến mức nếu ta mải miết đi qua, có khi chẳng kịp nhận ra.
Tháng Chín - Mùa thu đi qua tuổi nhớ Tháng Chín - Mùa thu đi qua tuổi nhớ Có những ngày trong năm, người ta không cần nhìn lịch cũng biết mùa đã đổi. Chỉ một buổi sáng mở cửa, thấy gió đi vào phòng nhẹ hơn hôm qua. Chỉ một chiều tan làm, chợt nhận ra nắng đã bớt gay gắt. Hoặc đôi khi, giữa một con phố đông người có một mùi hương thoảng qua rất nhanh, đủ khiến ta đứng lại trong lòng mình vài giây. Tháng Chín thường đến như thế.
Nếu được quay trở lại Nếu được quay trở lại Nếu một lần được quay trở về quá khứ để làm lại một điều mình từng bỏ lỡ, bạn có muốn quay về không? Có lẽ là có. Bởi ai rồi cũng sẽ có một khoảng thời gian mà khi nhìn lại, ta tự hỏi: giá như ngày ấy mình can đảm hơn một chút, quyết đoán hơn một chút, hoặc đơn giản là đừng sợ hãi nhiều đến thế, liệu cuộc đời mình có khác đi không?
Đi tìm mùa thu Đi tìm mùa thu Có những mùa thu người ta tìm thấy trên một con phố đầy lá vàng, trong một buổi sáng se lạnh, bên mặt hồ phẳng lặng hay giữa một gánh hoa đi chậm qua phố. Nhưng cũng có những mùa thu không nằm ở cảnh vật. Nó đến rất khẽ, vào một buổi sáng ta bỗng thấy lòng mình nhẹ hơn, vào một ngày nhận ra những điều từng khiến mình đau đã không còn đủ sức làm mình buồn nữa.
Nhớ đêm Hà Nội Nhớ đêm Hà Nội Có những thành phố, người ta chỉ cần đi qua một lần đã nhớ. Nhưng cũng có những thành phố, càng đi xa lại càng thấy gần, càng lâu không được trở về lại càng nhớ thương da diết trong lòng. Có một người con gái nhớ Hà Nội không chỉ bởi những mùa hoa, những con phố cũ, những hàng cây hay mặt hồ lấp lánh trong ánh đèn.
Cảm ơn một thời đã đi qua Cảm ơn một thời đã đi qua Có những hành trình trong cuộc đời không kéo dài mãi mãi, nhưng lại đủ sâu để ở lại rất lâu trong ký ức. Có những con người từng đi cùng ta một đoạn đường, không phải để ở bên ta suốt đời, mà để dạy ta cách yêu thương, cách trưởng thành, và cả cách buông tay đúng lúc.
Người đến giữa mơ và thực Người đến giữa mơ và thực Có những giấc mơ không đến từ điều gì xa xôi mà bắt đầu rất gần, từ chính những điều ta đã nghĩ, đã mong, đã thiếu trong một ngày rất dài. Chỉ là khi thức, ta chưa kịp gọi tên… nên khi ngủ, chúng tìm cách hiện ra - đầy đủ hơn, rõ ràng hơn, và đôi khi đẹp hơn cả thực tại.
Nỗi nhớ đi qua bốn mùa Nỗi nhớ đi qua bốn mùa Mùa nối mùa đi qua, ôm trong lòng nỗi niềm riêng tư suốt một thời gian dài, cô gái ấy không còn cố chấp giữ trong lòng những điều nặng trĩu, không còn tự hỏi “giá như”, cô học cách chấp nhận - chấp nhận rằng có những người chỉ đi cùng ta một đoạn đường, chấp nhận rằng không phải tình yêu nào cũng cần một cái kết trọn vẹn.
Mimosa từ đâu em đến Mimosa từ đâu em đến Có những loài hoa không chỉ nở theo mùa mà còn nở theo những miền cảm xúc rất riêng. Và có những câu chuyện, tưởng như rất khẽ thôi nhưng lại đủ để người ta giữ mãi trong lòng. Giữa một buổi trưa Đà Lạt, dưới tán mimosa vàng rơi lặng lẽ, có người đã đứng lại. Và trong khoảnh khắc ấy, cô hiểu rằng, có những điều trong đời không phải để giữ mà là để buông.
Ký ức Điện Biên Ký ức Điện Biên Có những ký ức không nằm yên trong quá khứ, mà vẫn âm thầm chảy trong hiện tại, như một mạch ngầm nuôi dưỡng lòng biết ơn và niềm tự hào. Và mỗi khi tháng Năm trở lại - thời khắc gợi nhắc về một dấu mốc không thể nào quên của dân tộc - những câu chuyện về Điện Biên lại được nhắc nhớ, không chỉ qua trang sử, mà còn qua ký ức của những con người đã đi qua chiến tranh.
Những khờ dại của thanh xuân Những khờ dại của thanh xuân Có những điều trong cuộc sống, phải đi qua một quãng rất dài, ta mới đủ bình thản để nhìn lại. Và khi ấy, thay vì tiếc nuối hay dằn vặt, ta chỉ khẽ mỉm cười vì hiểu rằng, tất cả những gì đã từng xảy ra - kể cả những vụng về, nông nổi - đều là một phần không thể thiếu của tuổi trẻ.
Mùa Tagalau đầu tiên Mùa Tagalau đầu tiên Có những mùa trong đời không chỉ đi qua bằng thời tiết mà đi qua bằng một sự thay đổi rất sâu bên trong mỗi người. Đó là khi ta rời khỏi một vùng ký ức quen thuộc, để bước vào một vùng đất mới - nơi mọi thứ đều lạ, và chính mình cũng trở nên khác đi. Có người đã có một mùa như thế - Mùa Tagalau đầu tiên trên đất Chăm.
Cứ để mọi thứ như nó đang là Cứ để mọi thứ như nó đang là Giữa một thế giới mà mọi thứ đều được lý giải, được gọi tên, được gắn nhãn và tìm kiếm ý nghĩa… có khi nào bạn cảm thấy mệt mỏi vì phải “hiểu” quá nhiều chưa? Có những lúc, ta nhìn một sự việc không còn bằng cảm xúc ban đầu, mà lập tức đi tìm một tầng nghĩa phía sau nó.
Nhớ bún ốc nguội Hà Nội Nhớ bún ốc nguội Hà Nội Có những món ăn không chỉ để no lòng, mà còn để lấp đầy một khoảng trống rất sâu trong ký ức. Đó là khi hương vị trở thành một chiếc chìa khóa - chỉ cần chạm khẽ, cả một miền thương nhớ sẽ mở ra.