Sau đêm mưa, ngày xuân gõ cửa Sau đêm mưa, ngày xuân gõ cửa Có những buổi sáng cuối năm, chỉ cần tỉnh dậy sau một đêm mưa, ta đã thấy lòng mình nhẹ hơn rất nhiều. Như thể thời gian vừa lặng lẽ gõ cửa, nhắc ta rằng: một năm nữa đang khép lại, và mùa xuân thì không vội, nhưng chắc chắn đang đến.
Hạnh phúc đôi khi bắt đầu từ một lựa chọn Hạnh phúc đôi khi bắt đầu từ một lựa chọn Những ngày mùa đông, có người hay thức dậy sớm hơn thường lệ. Không hẳn vì muốn chạy đua với thời gian, mà bởi cái lạnh len lỏi trong từng khớp chân cũ kỹ, cộng thêm nhịp sinh hoạt của công việc đã thành nếp từ lâu. Sáng sớm mùa đông không ồn ào, không vội vã. Chỉ là một khoảng trời nhạt màu, se lạnh, đủ để người ta chậm lại vài nhịp và nghe rõ hơn tiếng thở của chính mình.
Dốc sức để chạm tay đến những điều tuyệt vời hơn Dốc sức để chạm tay đến những điều tuyệt vời hơn Có những giai đoạn, con người không còn đứng trước lựa chọn ồn ào mà đối diện chính mình trong lặng im, cô đơn. Khi ấy, điều cần thiết không phải lời khuyên, mà là đủ dũng khí để bước tiếp bằng tất cả sức lực còn lại.
Nôn nao trông Tết về nhà Nôn nao trông Tết về nhà Có những khoảnh khắc rất nhỏ trong đời sống thường nhật, chỉ cần một làn gió lạnh thoảng qua, hay một câu nói ngây thơ của con trẻ, cũng đủ để ta chợt nhận ra: năm cũ đang khép lại, và Tết đã về rất gần…
Giao mùa Giao mùa Có những khoảnh khắc trong năm, không cần nhìn lịch cũng cảm nhận được thời gian đang khẽ đổi thay. Không hẳn kết thúc, cũng chưa hẳn khởi đầu, chỉ là phút giao mùa, nơi cảm xúc lặng lẽ chuyển mình.
Chiều cuối năm ở nhà mẹ Chiều cuối năm ở nhà mẹ Cuối năm, giữa guồng quay tổng kết và thưởng Tết, có những người lặng lẽ chạm ngưỡng mệt mỏi. Không phải ai cũng đủ sức đi tiếp. Đôi khi, dừng lại một chút chính là cách tự cứu lấy mình.
Đủng đỉnh tháng Chạp Đủng đỉnh tháng Chạp Năm cũ rồi sẽ đi qua, nhưng tháng Chạp vẫn ở lại trong mỗi người, ở một góc rất riêng - nơi cất giữ những giọt nước mắt, những nụ cười, những hạnh phúc và cả những tổn thương.
Lời cảm ơn trước thềm năm mới Lời cảm ơn trước thềm năm mới Những ngày cuối năm bao giờ cũng mang theo một nhịp đi chậm hơn. Khi tờ lịch mỏng dần qua từng buổi sáng, khi ngoài kia người người vẫn tất bật với công việc, với những tin nhắn chưa dứt, thì trong mỗi chúng ta lại xuất hiện một khoảng lặng rất riêng. Khoảng lặng để nhìn lại những gì đã đi qua, để nghĩ về một năm đã cũ, và để nói lời cảm ơn - trước thềm một năm mới đang đến rất gần.
Cây me bên hiên nhà người K’Ho Cây me bên hiên nhà người K’Ho Trong ký ức của mỗi người luôn có một loài cây gắn với tuổi thơ. Có thể là cây bàng trước cổng trường, cây cau sau vườn nhà, hay một tán cây đứng lặng lẽ nơi đầu ngõ. Với người K’Ho, loài cây ấy mang một cái tên rất đỗi quen thuộc - cây me.
Lặng ngắm hoàng hôn Lặng ngắm hoàng hôn Hoàng hôn hồ Tây đặc biệt đẹp vào những ngày hè, những ngày trước bão và cả những ngày sau bão. Ngay cả khi nắng sắp tắt, bầu trời vẫn rực rỡ đến nao lòng.
Trước biển… Trước biển… Có những nơi ta sinh ra, lớn lên giữa mênh mang nắng gió. Rời đi rồi, mỗi khi nhớ lại, lòng bỗng dịu xuống, bình yên đến lạ, như thể nơi ấy chưa bao giờ rời khỏi ta. Với một người, nơi chốn ấy mang tên biển.
Giữa mùa đông - ta có nhau Giữa mùa đông - ta có nhau Giữa nhịp sống chậm rãi của những ngày đông, khi ta có nhau, tình yêu tự nhiên cất lên, êm đềm như một bản nhạc nền dịu nhẹ.
Yêu thương để chữa lành những tổn thương Yêu thương để chữa lành những tổn thương Khi ta đủ bao dung với những vết xước của mình, ta cũng sẽ đủ nhẹ nhàng để không tạo thêm những vết xước mới cho người khác. Và yêu thương - theo cách rất lặng ấy - sẽ ở lại, để chữa lành những điều từng đau.
Đi thật xa để trở về Đi thật xa để trở về Có những chuyến đi bắt đầu bằng khát khao khám phá thế giới, nhưng kết thúc lại bằng một cuộc gặp gỡ rất riêng - gặp lại chính mình. Người ta đi thật xa, qua những miền đất lạ, qua những mùa khác nhau của thời tiết và cảm xúc, để rồi chợt nhận ra điều mình tìm kiếm chưa bao giờ ở quá xa.
Miền thương Miền thương Trong hành trình sống của mỗi người, có những miền đất không ở lại thường xuyên, nhưng mỗi lần chạm vào lại đủ khiến ta muốn chậm hơn một nhịp. Không phải để tìm điều gì lớn lao, mà chỉ để soi lại mình - xem sau những ngày chênh vênh, ta đã mệt đến đâu.