Ký ức Điện Biên Ký ức Điện Biên Có những ký ức không nằm yên trong quá khứ, mà vẫn âm thầm chảy trong hiện tại, như một mạch ngầm nuôi dưỡng lòng biết ơn và niềm tự hào. Và mỗi khi tháng Năm trở lại - thời khắc gợi nhắc về một dấu mốc không thể nào quên của dân tộc - những câu chuyện về Điện Biên lại được nhắc nhớ, không chỉ qua trang sử, mà còn qua ký ức của những con người đã đi qua chiến tranh.
Những khờ dại của thanh xuân Những khờ dại của thanh xuân Có những điều trong cuộc sống, phải đi qua một quãng rất dài, ta mới đủ bình thản để nhìn lại. Và khi ấy, thay vì tiếc nuối hay dằn vặt, ta chỉ khẽ mỉm cười vì hiểu rằng, tất cả những gì đã từng xảy ra - kể cả những vụng về, nông nổi - đều là một phần không thể thiếu của tuổi trẻ.
Mùa Tagalau đầu tiên Mùa Tagalau đầu tiên Có những mùa trong đời không chỉ đi qua bằng thời tiết mà đi qua bằng một sự thay đổi rất sâu bên trong mỗi người. Đó là khi ta rời khỏi một vùng ký ức quen thuộc, để bước vào một vùng đất mới - nơi mọi thứ đều lạ, và chính mình cũng trở nên khác đi. Có người đã có một mùa như thế - Mùa Tagalau đầu tiên trên đất Chăm.
Cứ để mọi thứ như nó đang là Cứ để mọi thứ như nó đang là Giữa một thế giới mà mọi thứ đều được lý giải, được gọi tên, được gắn nhãn và tìm kiếm ý nghĩa… có khi nào bạn cảm thấy mệt mỏi vì phải “hiểu” quá nhiều chưa? Có những lúc, ta nhìn một sự việc không còn bằng cảm xúc ban đầu, mà lập tức đi tìm một tầng nghĩa phía sau nó.
Nhớ bún ốc nguội Hà Nội Nhớ bún ốc nguội Hà Nội Có những món ăn không chỉ để no lòng, mà còn để lấp đầy một khoảng trống rất sâu trong ký ức. Đó là khi hương vị trở thành một chiếc chìa khóa - chỉ cần chạm khẽ, cả một miền thương nhớ sẽ mở ra.
Mỗi người đi qua đời ta như một dấu chạm rất khẽ Mỗi người đi qua đời ta như một dấu chạm rất khẽ Có những cuộc gặp gỡ trong đời không đủ dài để gọi tên, nhưng lại đủ sâu để ở lại: không ồn ào, không rực rỡ, chỉ là một dấu chạm rất khẽ nhưng khi ngoảnh lại, ta vẫn nhận ra: mình đã từng thay đổi, dù chỉ một chút, vì sự hiện diện của ai đó.
Nhớ mùa mộc lan Hà Nội Nhớ mùa mộc lan Hà Nội Có những loài hoa không gắn với sự rực rỡ, cũng chẳng cần một mùa quá dài để người ta nhớ, nhưng chỉ cần một lần bắt gặp, ở đúng thời điểm, lại có thể ở lại rất lâu trong ký ức.
Những thanh âm hòa bình Những thanh âm hòa bình Có những ngày tháng Tư, chỉ cần bước chậm lại một chút, ta sẽ nghe được rất nhiều thanh âm quen thuộc - những thanh âm tưởng như giản dị, nhưng lại là điều quý giá nhất mà cuộc sống ban tặng.
Chiếc đàn ghi ta của nội Chiếc đàn ghi ta của nội Có những kỷ vật trong đời không chỉ đơn thuần là một món đồ, mà là nơi lưu giữ ký ức, là sợi dây nối giữa quá khứ và hiện tại. Có những âm thanh, khi cất lên, không chỉ là giai điệu mà là cả một đời người. Với ai đó, chiếc đàn ghi ta của nội chính là một điều như thế.
Lỡ cả đời không rực rỡ thì sao? Lỡ cả đời không rực rỡ thì sao? Có những lúc trong cuộc đời, ta chợt dừng lại và tự hỏi: Liệu mình đã từng có một khoảnh khắc thật sự rực rỡ hay chưa? Hay mọi thứ cứ lặng lẽ trôi qua, bình thường đến mức không để lại dấu ấn gì? Tôi nghĩ rằng, trong đời sống riêng của mỗi con người, ai rồi cũng có ít nhất một lần rực rỡ. Chỉ là đôi khi ta không nhận ra, hoặc ta không gọi đó là rực rỡ mà thôi.
Sử quân tử bên nhà Sử quân tử bên nhà Giàn sử quân tử bên một mái hiên quê có thể chỉ là một hình ảnh nhỏ bé trong rất nhiều ký ức đời người. Nhưng đôi khi, chính những điều nhỏ bé ấy lại là nơi thời gian chọn để ở lại.
Lời vọng từ đất Tổ Lời vọng từ đất Tổ Có những hành trình không chỉ là đi qua một vùng đất, mà là đi sâu vào chính tâm hồn mình. Và với ai đó, một ngày trở về đất Tổ Phú Thọ vào độ tháng Ba âm lịch… là một hành trình như thế.
Nhớ về ngày Giỗ Tổ Nhớ về ngày Giỗ Tổ Có những ngày trong năm không chỉ được đánh dấu bằng thời gian, mà còn được ghi nhớ bằng cảm xúc. Với người Việt, mùng 10 tháng Ba âm lịch - ngày Giỗ Tổ Hùng Vương - là một ngày như thế. Dù ở bất cứ đâu, trong lòng mỗi người dường như đều có một lời nhắc rất khẽ: hãy nhớ về cội nguồn.
Phút tĩnh lặng Phút tĩnh lặng Giữa nhịp sống ngày càng vội vã, có lẽ điều chúng ta thiếu không phải là thông tin, mà là những khoảng lặng - những khoảng lặng đủ sâu để mỗi người kịp nhìn lại mình, trước khi lại bị cuốn đi trong guồng quay quen thuộc của một ngày mới.
Nhớ món bánh trứng kiến Nhớ món bánh trứng kiến Có những hương vị không chỉ đơn thuần là món ăn, mà còn là ký ức, là quê nhà, là một phần tuổi thơ không thể gọi tên. Trong dòng chảy vội vã của cuộc sống, đôi khi chỉ cần một mùi hương thoảng qua cũng đủ đánh thức cả một miền thương nhớ. Và với một người con xa quê, ký ức ấy có thể bắt đầu từ một món bánh rất đỗi giản dị - bánh trứng kiến.