Chợ Tết

Quê tôi không có những phiên chợ đặc biệt như chợ Viềng (Nam Định), chợ Âm Dương (Bắc Ninh)… nhưng phiên chợ Tết quê nhà vẫn đặc biệt trong cảm xúc của mỗi người. Tôi muốn giữ lại chút gì của những ngày chộn rộn Tết xưa trong cuộc sống hiện tại.

Trong cuộc sống hiện đại, chỉ cần vài thao tác tìm kiếm, một cú click chuột theo đơn hàng đã chọn sẵn, là mỗi người có thể lo đầy đủ cho gia đình một cái Tết. Không cần đi chợ tốn xăng, khỏi lấn lướt tất bật, khỏi nhớ trước quên sau, đồ tươi đồ khô, cá thịt, rau củ, bánh mứt hoa quả, mai vàng hồng đỏ… cứ  thế mà theo xe chàng shipper giao tận nhà. Không thiếu thứ gì. Thậm chí có người còn gọi đó là cách “đi chợ” văn minh, tiện lợi, ưng ý và cả thân thiện môi trường. Tôi cũng thấy như vậy là hợp lý khi thời gian nghỉ Tết âm lịch của cả nhà đều eo hẹp, công việc thì bộn bề… Nhưng tôi vẫn cứ thấy thiêu thiếu một điều gì đó. Có lẽ là không khí chợ Tết thuở xưa. Mời bạn cùng Hường và Diệu Hiền đi chợ quê ngày cuối năm, một miền quê xa ở Quảng Nam.

Ai cũng để dành một khoản thu nhập để sắm Tết. Háo hức đi chợ Tết. Chợ để bán. Chợ để mua. Như là thói quen, mọi người đều mong phiên chợ những ngày giáp Tết.

Sáng sớm, sương còn mơ màng giăng, trên mọi nẻo đường đến ngôi chợ nhỏ nằm giữa lòng thị trấn, nhiều gánh hàng kĩu kịt. Này là gánh củ kiệu, củ gừng buộc thành từng kẹp bằng lạt tre hoặc lá cau. Này là mớ lá dong xanh được xếp rất đẹp. Này hàng bánh mứt với bao nhiêu màu sắc rực rỡ, bắt mắt... Rồi kia là hàng thịt cá, rau xanh. Chợ Tết cứ thế mở rộng và nối dài ra luôn mấy ngả đường. Hàng hóa giăng giăng đủ sắc màu xanh vàng đỏ tím. Trật tự ngày thường của các gian hàng nơi đây đã không còn nữa. Người bán người mua chen hết cả lối đi. Điều đặc biệt của phiên chợ Tết là sản vật quê nhà bán đi, hàng hóa mua về. Mà ai cũng phóng tay, khác hẳn ngày thường, dù giá cả có nhích hơn tí xíu. Bán mua gì cũng đều vui, vì là chợ Tết. Chiếc cassette trong những tiệm tạp hóa mở thật to những giai điệu xuân. Thêm những tiếng xôn xao cười đùa, đã nghe thấy tết rộn ràng khắp nơi.

Tôi nhớ mãi những ngày ấu thơ được mẹ cho đi chợ Tết. Cả đêm trằn trọc mong trời mau sáng. Tôi lon ton đi sau gánh rau cải và  kiệu mẹ đã cắt tỉa lá vàng và bó, xếp rất cẩn thận. Từ nhà tôi đến thị trấn hơn năm cây số, nhưng tôi thấy chẳng có gì xa lắm. Lúc đó, tôi chưa biết để ý đến nỗi vất vả của mẹ, cũng không biết mẹ bán hàng được nhiều tiền hay không. Chỉ háo hức được xem chợ, được mẹ mua cho ổ bánh mì thơm phức giòn tan, hay con tò he sặc sỡ được nặn từ bột.

Đến chợ, mẹ dặn tôi nhớ đứng bên gánh rau kẻo bị lạc. Tôi ngoan ngoãn nghe lời mẹ. Đứng yên nhìn người ta mua bán, hoặc ngắm nhìn những món hàng lạ lẫm vui mắt rồi theo mẹ mua hàng cũng là niềm hạnh phúc lớn lao của tôi. Tôi sẽ có rất nhiều chuyện để kể lại với đám bạn trong xóm. Bao nhiêu cái Tết như vậy cứ ăm ắp một miền trong trẻo. Ngày xưa đã trôi xa vào miền ký ức. Người ta vốn thường chỉ cảm nhận được hạnh phúc khi nó vuột khỏi tầm tay.

Quê tôi không có những phiên chợ đặc biệt như chợ Viềng (Nam Định), chợ Âm Dương (Bắc Ninh)…, nhưng phiên chợ Tết quê nhà vẫn đặc biệt trong cảm xúc của mỗi người. Tôi muốn giữ lại chút gì của những ngày chộn rộn Tết xưa trong cuộc sống hiện tại. Chợ Tết ngày nay vẫn rộn ràng và tràn đầy hương sắc, nhưng vì tôi đã không còn thơ bé để nghe xôn xao tiếng đời hay vì những chợ online làm giảm ý vị? Tự nhủ lòng phải biết chắt chiu từng khoảnh khắc quý giá của những ngày sắp sang xuân./.

Bài viết hay? Hãy đánh giá bài viết
user image
user image
User
Ý KIẾN

Tháng Giêng - tháng đặc biệt khởi đầu của năm mới, nó như có phép màu làm vạn vật hồi sinh. Mỗi độ tháng giêng về, một miền ký ức xa xưa lại dội về với những vui buồn.

Tha nhân và trăng có duyên nợ gì với nhau mà cứ theo nhau hoài. Cuộc đời tha nhân như đời trăng, hết mờ rồi tỏ, hết buồn rồi lại vui. Đến một ngày chợt nhận ra tất cả là nhân duyên, vậy nên cứ tùy duyên mà sống.

Em đợi anh như thể đợi nắng sau ngày giông bão, đợi cơn mưa nặng hạt sau những chuỗi ngày nắng gắt. Em đợi anh suốt thanh xuân, khi hoa phượng rực cháy vùng trời bình yên. Em đợi anh bao nhiêu ngày em không biết nữa, những yêu thương gói ghém đong đầy.

Mùa xuân đương tràn ngập thiên nhiên và đất trời. Vạn vật sau một giấc ngủ đông dài được đánh thức trở nên thơ thới non tơ. Thiên nhiên đắm chìm trong men say của sự khởi đầu mới. Những cảnh sắc làm mê đắm lòng người, khiến cho bất kỳ ai cũng cảm thấy xao xuyến.

Điều tuyệt vời nhất là khi được sống trong vòng tay của những người thân yêu. Càng tuyệt vời hơn khi xung quanh ta là khoảng trời bình yên cùng thiên nhiên tươi đẹp.

Tháng Giêng, đất trời rực rỡ sắc xanh sắc vàng sắc đỏ. Cỏ cây hoa lá đều nồng nàn xuân ở độ tràn đầy nhất, tươi non nhất.