Đừng ngồi chờ cơ hội đến
Tôi từng gặp một cô gái rất thông minh. Từ thời trung học, cô ấy đã ước mơ trở thành người dẫn chương trình ở đài truyền hình, bởi cô thấy mình rất có năng khiếu ở nghề này. Nhưng, ngoài việc chờ đợi cơ hội đến thì cô không chịu nỗ lực thêm gì cả. Vậy nên cô mãi vẫn chưa thể thực hiện được ước mơ. Nhiều bạn trẻ giống như cô gái ấy, chỉ chờ đợi cơ hội đến với mình mà không hề nghĩ đến việc bản thân phải nỗ lực để tìm cơ hội và thực hiện nó. Cuộc sống luôn tiến về phía trước, sự cạnh tranh ngày càng khốc liệt hơn, nếu chúng ta chỉ biết chờ đợi, mà không biết cách tạo ra cơ hội, thì cơ hội mãi mãi sẽ không đến với chúng ta.
Tôi từng nghe câu chuyện của một thanh niên. Anh là thợ xây khá lành nghề, nghe tin có công ty đăng tin tuyển dụng, anh lập tức bỏ hết công việc đang làm để lên thành phố, tự tin có thể nổi bật giữa hàng ngàn, hàng vạn thợ xây dựng, tìm được công việc lương cao. Nhưng, tới nơi, anh thấy đầy tin tuyển dụng, yêu cầu đối với thợ xây dựng rất khắt khe. Cuối cùng, anh quyết định mở một trung tâm đào tạo thợ xây dựng. Người thanh niên ấy đã tạo cho mình một cơ hội khác, tận dụng kỹ năng chuyên môn để kiếm được một khoản tiền lớn hơn nhiều so với lương của một người thợ. Khi cạnh tranh với hàng ngàn, hàng vạn đối thủ cho cùng một vị trí, người thanh niên trẻ tuổi đã chọn cách bình tĩnh suy nghĩ, tận dụng ưu thế của bản thân để mở ra cơ hội khác cho mình. Đó chính là năng lực và tố chất của một người thành công.

Cuộc sống rất nhiều sắc màu, đôi khi vì mải mê với những mong muốn và dự định lớn lao mà chúng ta quên đi những việc tưởng như bình dị nhỏ nhặt thường ngày, nhưng lại vô cùng ý nghĩa, đóng vai trò quyết định chúng ta sẽ thành công hay thất bại với những dự định của mình. Làm thế nào để có thể tạo ra cơ hội, nắm bắt được cơ hội, để một ngày có thể chạm tới thành công?
Có một câu chuyện kể về một người mẹ đã chọn hai quả táo to và nhỏ đưa cho các con để dạy cho hai người con của mình rằng, người chỉ muốn cái tốt về mình, không muốn chia sẻ với người khác là ích kỷ. Và khi các con ích kỷ sẽ phải chịu hậu quả. Nhưng nếu một trong hai con nhường nhau chỉ là có mục đích được lợi cho mình, thì đó là giảo hoạt, khôn lỏi không thành thực. Còn khi con đã nhận thức được lỗi lầm của mình và rút kinh nghiệm thì đó là sự tiến bộ.
Một ngày khác, người mẹ lại đem hai quả táo như vậy vào phòng hai anh em. Hai anh em sau khi được mẹ hỏi đều không phản ứng gì. Người con lớn nói, ăn thì bị mẹ mắng là ích kỷ, nhường nhịn thì bị mẹ mắng là khôn lỏi và không thành thật, lần này chúng con để mẹ tự sắp xếp. Đứa em nghe anh nói vậy cũng gật đầu đồng ý. Người mẹ bất ngờ cầm hai quả táo cho vào máy ép và tự uống hết, khiến hai người con khá ngạc nhiên. Người mẹ nói, hai quả táo chính là cơ hội dành cho các con. Cơ hội đến, nhưng các con không biết giữ lấy, đó chính là ngốc nghếch. Bạn thấy đấy, người mẹ công bằng với hai anh em. Quả táo bà cho con cũng giống như cơ hội trong cuộc sống. Khi cơ hội đến, nếu chúng ta không dũng cảm và tự tin đón nhận, đến lúc cơ hội mất đi, chúng ta sẽ thấy tiếc nuối.
Không ít người luôn kêu ca phàn nàn số phận trắc trở, rằng mình không may mắn, không có cơ hội phát triển. Hường thì không nghĩ vậy. Cuộc sống rất công bằng, luôn mang đến cho mọi người cơ hội như nhau. Có thể những cơ hội đó không hiện rõ trước mắt chúng ta, có thể nó xuất hiện một cách bất ngờ, song chúng ta có thành công hay không đều phụ thuộc vào khả năng nắm bắt được sự bất ngờ ấy. Phương hướng của chúng ta ở đâu, cơ hội sẽ ở đó. Khi thực sự mong muốn điều gì, hãy đặt mình ở nơi trái tim bạn muốn./.
Tháng Tư trở về trong hơi thở dịu dàng của đất trời, khe khẽ như sợ đánh thức những giấc mơ cũ còn vương trên vòm lá. Lòng ai đó cũng có một góc nhỏ dành riêng cho tháng Tư - nơi cất giữ những hoài niệm không tên, chỉ một làn gió thoảng qua cũng đủ làm xao động.
Có người chưa bao giờ là một học sinh xuất sắc. Những năm cấp ba, thành tích học tập của cô chỉ ở mức trung bình, không có điểm nào vượt trội, trừ khả năng viết văn mặc dù ưu điểm này thi thoảng vẫn có nhiều bạn được đánh giá cao hơn cô. Với con đường học vấn của chính mình, cô vẫn hay tự nghĩ mình là kẻ thích bơi ngược dòng nước.
Tháng Tư, mùa đi ngang phố bằng những đóa loa kèn trắng tinh khôi, bằng nắng vàng rải nhẹ trên mái hiên, bằng tiếng ve lưa thưa khẽ gọi hè về. Trong một buổi chiều mỏng nắng, có người ngồi lặng im trong quán cà phê quen, mở một cuốn sách cũ. Những dòng chữ như lạ, như quen. Rồi bất chợt, cô thấy mình… cũng giống như cuốn sách ấy.
Chẳng có lăng kính nào trong suốt hơn thủy tinh thể của mắt. Chẳng có màn hình nào nhạy cảm hơn võng mạc và ký ức. Chỉ sợ ta không chịu mở to mắt để nhìn và mở rộng lòng để nhớ.
Sẽ có những ngày bầu trời phủ đầy mây xám, cơn mưa ập đến chẳng hẹn trước, cuốn trôi đi bao dự định, làm ướt đẫm cả tâm hồn. Nhưng cũng chính những cơn mưa ấy mới làm nên sắc màu rực rỡ của cầu vồng, mới khiến ta biết thêm trân trọng những ngày nắng đẹp.
Trong những ngày tháng Ba âm lịch, khi du khách thập phương nô nức hành hương về Đền Hùng, tìm về nguồn cội linh thiêng, có một người cũng đã đặt chân tới xứ Mường đất Tổ, xã Mỹ Lung, huyện Yên Lập, tỉnh Phú Thọ. Không chỉ để tìm hiểu về văn hóa Mường, cô ấy còn có cơ hội thưởng thức món xôi nếp gà gáy xứ Mường đất Tổ.
0