Đường đời xuôi ngược

Guồng quay cuộc sống hối hả, vội vàng. Có bao giờ bạn tự hỏi, những người mà chúng ta vô tình gặp trên đường đời, họ có ý nghĩa gì trong bức tranh cuộc đời của chúng ta?

Chiều nay, Hường chia sẻ cùng bạn đôi chút suy tư của Nhung Phạm trong dòng đời xuôi ngược, ngược xuôi…

Sáng nào cũng vậy hối hả, vội vã. Chúng tôi lục tục ra khỏi nhà. Con gái đến trường học. Vợ chồng tôi đi làm. Sáng nào cũng một nhịp điệu ấy ra khỏi nhà, leo lên xe. Chúng tôi lại ùa vào dòng người đổ đi trăm ngả.

Chồng tôi cầm lái, tôi ngồi phía sau. Thật tình tôi quá thảnh thơi để ngắm đất, ngắm trời, thả hồn theo mây theo gió. Nhưng không phải hôm nào tôi cũng rảnh rang như vậy. Con tôi đêm trước mới sốt cao trên bốn mươi độ. Mẹ tôi vừa mổ mắt. Nhóm nghiên cứu của tôi đang bị sếp hối thúc ra sản phẩm mới. Có biết bao điều quay tôi mòng mòng mỗi sáng. Đến nỗi có đôi lúc những tiếng còi xe inh ỏi lại khiến tôi giật mình đánh thót.

Một đoạn đường từ nhà đến công ty chưa đầy năm cây số. Mỗi ngày, mỗi giờ, những bức tranh thu nhỏ của cuộc đời cứ liên tục bày ra trước mắt tôi. Kẻ cao sang, người khốn khó, đàn ông, đàn bà, người già, trẻ nhỏ, béo, gầy, nắng cũng như mưa, những dòng xe cứ rầm rập nối nhau tiến về phía trước. Họ đi đâu? Nhà máy, công trường, cửa hàng, bệnh viện hay là…không đâu cả? Những bóng lưng xa lạ. Những khuôn mặt vội vàng, gấp gáp.

Ảnh minh họa

Người ta vẫn nói: “Tu trăm năm mới đi chung một thuyền”. Vậy tu bao lâu mới đi chung một đường? Một cụ già ăn xin chìa chiếc mũ rách bươm ở ngã tư. Một cô gái trẻ cười giả lả bên quầy cà phê ven đường. Một anh taxi đang mặt mày gay gắt vì bị xe phía sau tông phải. Một chiếc Lexus kiêu hãnh vụt qua. Đôi lúc tôi tự hỏi, họ có ý nghĩa gì trong bức tranh cuộc đời của tôi hay không. Liệu anh chàng mặc đồng phục màu cam đỏ kia có liên quan đến việc sửa chữa trong vụ mất điện ở chung cư tôi ngày hôm qua? Liệu anh lái xe tải chở hàng phía trước có liên quan đến bữa cơm tôi ăn hàng ngày? Nếu vào giờ cao điểm, mỗi người mặc kệ luật giao thông, cố nhích một chút, một chút, liệu có vì thế mà số tiền tôi phải nộp phạt vì muộn giờ làm sẽ tăng lên vào cuối tháng?

Vạn vật đều có nhịp điệu tự nhiên của riêng mình, tôi từng đọc ở đâu đó có viết. Những nhịp điệu riêng hòa trong nhịp điệu chung thống nhất. Và tôi cũng chỉ là một nhịp điệu nhỏ bé, mong manh trong guồng quay của cái toàn thể đó. Thuận theo nhịp điệu tự nhiên hay đi ngược lại? Có lẽ đó là nhân duyên và lựa chọn của mỗi người.

Ảnh minh họa: Kenh14

Tôi vẫn nhớ buổi sáng hôm ấy. Một buổi sáng bình thường như bao buổi sáng khác. Ra khỏi nhà, leo lên xe, chúng tôi lại hối thúc nhau lên đường. Mùa mưa, các con đường xung quanh nhà tôi đều xuống cấp thấy rõ, lún ngang, lún dọc, ổ voi, ổ gà. Chồng tôi không đi giống mọi ngày mà ngoặt vào một con đường tắt. Chiếc ô tô chắn ngang phía trước lao vụt đi. Đập vào mắt tôi là một người đàn ông già nua, lọm khọm đang ngồi thụp xuống ven đường. Chiếc xe đạp cũ kĩ dựng sát bên lề. Nghiêng chiếc thau nhôm xỉn màu, ông tỉ mỉ xúc từng chút đất trong thau lấp xuống những chỗ trống ven đường. Nhìn quanh mới thấy, không phải một mà nhiều ổ gà đã được ông lấp phẳng.

Tôi ngoái đầu lại phía sau, người đàn ông nhỏ thó và lặng lẽ. Nhưng dường như ông ấy thật thảnh thơi. Một sự thảnh thơi hiếm hoi giữa đoạn đường người qua kẻ lại. Tôi cứ nhìn mãi cho đến khi chồng tôi lái xe ra con đường lớn. Chúng tôi lại ùa vào dòng người đổ đi trăm ngả. Người xe xuôi ngược. Đường đời vẫn cứ ngược, cứ xuôi./.

Bài viết hay? Hãy đánh giá bài viết
user image
user image
User
Ý KIẾN

Trên con đường đời sẽ có những khúc cua và những ngã rẽ. Đôi khi ta chọn đi hướng đó không phải vì ta mà chỉ vì một ai hay một điều gì đó. Mỗi một sự chọn lựa là một sự đánh đổi, mà không ai biết được những điều ở phía trước có được như mình mong muốn hay không.

Trong ký ức của tôi nhớ mãi một khung cảnh giữa trời xanh biếc, đám đông người lớn trẻ con tập trung lại cùng đứng dưới tán cây đưa tay đón cánh ngọc kỳ lân rơi. Bởi chúng tôi đều tâm niệm ai hứng được hoa rơi trên tay sẽ có cuộc sống hạnh phúc và bình an.

Tiếng còi tàu đã trở thành một phần trong cuộc sống hằng ngày của gia đình tôi. Với má, tiếng còi tàu thay cho chiếc đồng hồ để má biết tới giờ cơm nước cho ba, gọi bọn nhỏ đến trường hay đến giờ ra vườn cuốc cỏ. Còn với ba, khi tàu dừng lại ở sân ga cũng là lúc ba tranh thủ đưa những bó củi khô lên toa tàu. Và những tiếng còi tàu ấy đã theo suốt những năm tháng tuổi thơ tôi.

Hà Nội không phải nơi sinh ra cũng chẳng phải nơi lớn lên. Nhưng mỗi lần đến Hà Nội, có một cô gái luôn cảm thấy ấm áp, thân quen và gần gũi như về với chính quê hương mình. Chiều nay, Hường mời bạn nghe những dòng cảm xúc của Thu Phương.

Cùng trải qua chìm nổi trong đời có người an nhiên, có người ai thán. Thước đo hạnh phúc chẳng là của chung khiến ta cứ đau đáu một câu hỏi, phải đi bao xa ta mới chạm tới hạnh phúc? Chiều nay, Hường mời bạn nghe những dòng cảm xúc của Thùy Linh.

Hoa muống biển - một loài hoa bình dị vẫn âm thầm kể một chuyện tình chung thủy. Một loài hoa có sức sống thật mãnh liệt dù cho cát bỏng vẫn xanh màu lá, dù biển lắm khi mặn chát vẫn tím màu hoa.