Gói lại một năm bằng nụ cười
Những ngày cuối năm khiến lòng người chậm lại. Nắng hanh vàng, đào e ấp, hương trầm lan nhẹ trong gió lạnh, ta muốn dừng bước, nhìn lại một năm đã qua để mỉm cười, gói ghém mọi buồn vui.
Đôi khi, điều dịu dàng nhất ta có thể mang theo sang năm mới, chính là nụ cười còn ở lại sau những thăng trầm.
Những ngày cuối năm, nắng trải vàng trên những cành đào còn hé nụ, gió nhẹ đưa hương trầm thanh khiết bay rất khẽ. Lòng người rộn ràng đón đợi một mùa xuân ấm áp, tròn đầy đang về trên từng sắc đào, sắc quất. Riêng tôi, tôi chọn gói lại một năm bằng nụ cười - bởi đó là hành trang nhẹ nhõm và bền bỉ nhất để bước qua thềm xuân.
Cũng như bao người, tôi mang theo mình những câu chuyện của năm cũ. Có niềm vui, có nỗi buồn, có thành công, và cả những điều còn dang dở. Nhưng thay vì để lòng mình mắc kẹt trong những day dứt, tôi học cách mỉm cười với tất cả. Bởi mỗi điều đã đi qua, dù tròn đầy hay thiếu hụt, đều để lại cho tôi một bài học. Nụ cười không xóa đi những vết xước của cuộc đời, nhưng giúp tôi chạm vào chúng bằng sự dịu dàng.
Nụ cười giúp tôi vơi bớt những cơn đau của thể xác lẫn tâm hồn, giúp tôi đủ bình tĩnh để nhìn lại những điều chưa trọn vẹn, và đủ kiên nhẫn để hoàn thiện chúng. Là những buổi sáng đi làm trong cơn gió lạnh khi trời còn chưa kịp sáng. Là khoảnh khắc tôi mắc lỗi và bắt gặp một ánh mắt cảm thông. Là lúc cô đơn, tôi nhận được một cái ôm lặng lẽ. Là khi người làm tôi tổn thương chưa kịp nói lời xin lỗi, nhưng tôi vẫn chọn mỉm cười. Không phải vì quên, mà vì muốn lòng mình nhẹ hơn. Với tôi, mỗi nụ cười là một liều thuốc - để giữ cho mình những cảm xúc tích cực, để lòng an nhiên và thanh thản hơn giữa bộn bề.
Tôi gói lại năm cũ bằng nụ cười biết ơn. Biết ơn những người đã đi cùng tôi trên một đoạn đường dài: tình mẫu tử thiêng liêng, tình bạn trong trẻo, tình đồng nghiệp sẻ chia lúc khó khăn, và cả những người xa lạ từng chìa tay nâng tôi dậy khi tôi gần như kiệt sức trước bão giông cuộc đời.
Tôi cũng mỉm cười với chính mình - vì đã không bỏ cuộc trong những tháng ngày chông chênh nhất, vì đã đủ can đảm và bền bỉ để viết tiếp giấc mơ văn chương còn dang dở. Đó là nụ cười tri ân không lời, là ánh nhìn ấm áp dành cho những người tri âm, tri kỷ. Trong một buổi chiều cuối năm, bên tách trà nóng, tôi nhìn thấy nụ cười an yên của người thân khi gia đình quây quần bên nhau. Khoảnh khắc ấy khiến mọi khoảng cách như rút ngắn lại, chỉ còn niềm vui và hạnh phúc lặng lẽ lan đầy.
Có lẽ, điều giá trị nhất của một năm không nằm ở việc ta đã có được bao nhiêu, mà là sau tất cả những va đập, ta vẫn còn giữ được bao nhiêu nụ cười trên môi.
Tôi gói lại năm cũ - và mở ra năm mới - bằng nụ cười của hy vọng. Khi pháo hoa chuẩn bị thắp sáng bầu trời đêm giao thừa, ai cũng gửi gắm vào đó một lời nguyện cầu an lành. Với tôi, nụ cười ấy như một lời hứa thầm với chính mình: sống tử tế hơn ngày hôm qua, yêu thương bản thân đủ đầy hơn, và rộng lòng hơn với những người xung quanh.
Nụ cười khép lại năm cũ, mở cánh cửa năm mới, bắt đầu cho những điều tốt đẹp đang chờ phía trước. Nó dạy tôi nhìn cuộc đời bằng sự bao dung, bằng ánh sáng lấp lánh của niềm tin và hy vọng. Chỉ cần còn mỉm cười với cuộc đời, tôi tin rằng những điều tốt lành vẫn sẽ tìm đến.
Và rồi, giữa tiếng pháo hoa rộn rã của đêm giao thừa năm nay, tôi biết mình sẽ lại mỉm cười. Nụ cười mang theo tình yêu tôi gửi đến những người tôi thương, để sợi dây vô hình từ trái tim buộc chặt những ngày tháng cũ vào miền ký ức, và thắp sáng một năm mới dịu dàng, trọn vẹn hơn.
Khi một năm khép lại, có lẽ điều đẹp đẽ nhất không phải là ta đã đi qua bao nhiêu thăng trầm, mà là sau tất cả, ta vẫn còn đủ bình yên để mỉm cười. Nụ cười ấy không ồn ào, không phô trương, nhưng đủ để sưởi ấm lòng ta và những người bên cạnh trong khoảnh khắc chuyển giao giữa năm cũ và năm mới.
Vân Tiên














