Hơn ba mươi năm thương nhớ đậm sâu

Ai cũng mong muốn có được một tình yêu đẹp, một gia đình hạnh phúc, một người tri kỷ bên mình. Và tình yêu sâu đậm của cha mẹ dành cho nhau sẽ mang tới cho con cái một động lực và niềm tin mạnh mẽ vào cuộc sống.

Chiều nay, Hường kể bạn nghe câu chuyện của Thùy Mỵ về tình yêu sâu đậm, lâu bền của ba má cô ấy dành cho nhau.

Tôi rất thích những buổi chiều tối được ngồi ôm má, nghe má kể về cái ngày tía má gặp nhau. Khi đó, mặt má đỏ bừng bừng còn tía thì cười khúc khích. Má kể cái ngày của hơn ba mươi năm về trước, má chèo xuồng ba lá để chở mớ cá ra chợ bán thì gặp tía theo người đồng đội về quê chơi mấy bữa. Không biết là do ngày đó má mặn mà, xinh xắn hay là do trúng tiếng sét ái tình mà tía tương tư ngay lần đầu gặp mặt. Tía nài nỉ đồng đội xuống tận nhà má. Qua chơi mấy bận, ngoại thấy tía thật lòng thật dạ cũng ưng ý mà gả má đi.

Ảnh minh họa

Qua những tấm ảnh còn sót lại sau những năm tháng bom đạn đi qua, tôi thấy được nét dịu dàng, đằm thắm của má, còn tía hiện lên như một lãng tử phong trần. Tía má dắt nhau qua nhiều nơi ở, từ Sua Đũa đến Cái Đôi Vàm rồi xuôi về Miệt Thứ an cư lạc nghiệp. Má thường bảo ngày đó má cũng thuộc hạng có nhan sắc, không biết sao mà lại phải lòng tía chứ má không lấy thì có khi tía ế đến giờ.

Tía nghe vậy thường cười kiểu đồng tình cho những điều má nói, không dám phản bác lại. Nhưng má vừa quay đi thì tía lấy ngay tấm ảnh cho tôi xem, thì thầm với tôi: “Ngày xưa tía mày cũng được đấy chứ con!” Tôi gật gù làm tía thấy vui vui. Tôi chắc chắn tía ngày trước cũng gây thương nhớ cho người đối diện. Dù không đẹp trai ngời ngời như diễn viên điện ảnh, nhưng tía vui tính, xởi lởi, tốt bụng lại rắn rỏi, cương nghị. Chắc vậy nên má mới thương.

Tía má thương nhau đôi lần làm tôi ngưỡng mộ. Khi má bắc nồi cơm lên bếp thì tía ra ao bắt cá, hái rau. Nồi cơm vừa chín thì nấu canh, kho cá cho bữa sáng yên bình. Vào tới mâm cơm, má gắp miếng cá, tía gắp đũa rau cho nhau mà tôi thấy trong lòng bừng lên niềm hạnh phúc. Sau bữa cơm tía lại phụ má dọn dẹp, kể cho má nghe những câu chuyện ngày đã qua. Tía kể ngày xưa con nước lớn mang theo nhiều tôm cá, khi về quê của má người ta chưa biết câu cá tía làm cần câu bằng cây trúc, câu mấy giờ liền mà đầy ắp cả một xô to. Kể từ bữa đó, cây trúc làm cần câu trở thành phổ biến. Đi đâu cũng thấy người ta đi câu cá câu tôm.

Tía kể ngày xưa trong sân bóng của trung đội, mùa mưa ếch nhái nhiều kêu rền vang cả đêm. Tía đi kiếm cái bao bố rồi bắt suốt một đêm. Mấy ngày sau tiểu đội có thêm thực đơn làm từ món ếch. Tía kể nhiều những chuyện xa xưa, nhưng tôi nhớ có một chuyện rất gần mà đơn sơ giản dị. Ngày 8/3 của mấy năm về trước, tía rút hết tiền để mua cái tủ lạnh tặng má. Tôi cũng bật cười sao tía không tặng hoa hay quà mà tặng cái tủ lạnh kia. Tía bảo cái tủ lạnh đã cũ, đèn đã hư theo bao năm tháng, còn đông đá nữa nên mỗi lần xài phải lấy đèn pin rọi và dọn dẹp tủ lạnh lại vất vả thêm. Tía mua tủ lạnh mới để má khỏi cực. Má đã cực quá nhiều khi theo tía sống nổi trôi từ Cà Mau đến vùng Miệt Thứ.

Qua bao khó khăn thời túng thiếu, những ngày củ khoai lang độn với nắm gạo cho đủ đầy nồi cơm. Qua cái thời giọt mưa ngoài hiên cũng lạnh lẽo tâm can, khi nhà không cửa gió lại lùa trước lùa sau. Qua nhiều lắm những cơn bão cuộc đời, nhưng má vẫn nắm chặt tay tía mà chẳng buông. Dẫu ngược nắng băng bão hay ngược gió chướng, thì má cũng chưa nề hà sợ hãi. Bởi vậy, tía gắng là sắm sửa cho má để bù đắp thanh xuân luôn kề vai sát cánh. Nào là sữa tắm, chai dầu thơm đến quần áo, còn có cả chiếc lắc tay như lời cám ơn sâu sắc. Tía sắm sửa cho má nhiều mà chẳng thấy mua cho mình cái gì. Không biết là do tía không biết mua đồ hay tía chỉ biết mua đồ cho người mình thương.

Nhánh lục bình còn trôi mải miết theo con nước lớn nước ròng, còn tía thì trong lòng luôn nở hoa xuân, có khi lại khẽ khàng gọi má là “mình ơi”. Hơn ba mươi năm son sắt bên nhau, tía má cho tôi một niềm tin to lớn về tình yêu vĩnh cửu, một dạ một lòng chỉ biết có đối phương./.

Bài viết hay? Hãy đánh giá bài viết
user image
user image
User
Ý KIẾN

Trên con đường đời sẽ có những khúc cua và những ngã rẽ. Đôi khi ta chọn đi hướng đó không phải vì ta mà chỉ vì một ai hay một điều gì đó. Mỗi một sự chọn lựa là một sự đánh đổi, mà không ai biết được những điều ở phía trước có được như mình mong muốn hay không.

Trong ký ức của tôi nhớ mãi một khung cảnh giữa trời xanh biếc, đám đông người lớn trẻ con tập trung lại cùng đứng dưới tán cây đưa tay đón cánh ngọc kỳ lân rơi. Bởi chúng tôi đều tâm niệm ai hứng được hoa rơi trên tay sẽ có cuộc sống hạnh phúc và bình an.

Tiếng còi tàu đã trở thành một phần trong cuộc sống hằng ngày của gia đình tôi. Với má, tiếng còi tàu thay cho chiếc đồng hồ để má biết tới giờ cơm nước cho ba, gọi bọn nhỏ đến trường hay đến giờ ra vườn cuốc cỏ. Còn với ba, khi tàu dừng lại ở sân ga cũng là lúc ba tranh thủ đưa những bó củi khô lên toa tàu. Và những tiếng còi tàu ấy đã theo suốt những năm tháng tuổi thơ tôi.

Hà Nội không phải nơi sinh ra cũng chẳng phải nơi lớn lên. Nhưng mỗi lần đến Hà Nội, có một cô gái luôn cảm thấy ấm áp, thân quen và gần gũi như về với chính quê hương mình. Chiều nay, Hường mời bạn nghe những dòng cảm xúc của Thu Phương.

Cùng trải qua chìm nổi trong đời có người an nhiên, có người ai thán. Thước đo hạnh phúc chẳng là của chung khiến ta cứ đau đáu một câu hỏi, phải đi bao xa ta mới chạm tới hạnh phúc? Chiều nay, Hường mời bạn nghe những dòng cảm xúc của Thùy Linh.

Hoa muống biển - một loài hoa bình dị vẫn âm thầm kể một chuyện tình chung thủy. Một loài hoa có sức sống thật mãnh liệt dù cho cát bỏng vẫn xanh màu lá, dù biển lắm khi mặn chát vẫn tím màu hoa.