Mặn mòi Hà Nội

Hà Nội với tôi là những thương nhớ đầu tiên từ hồi tôi đi thi đại học. Hà Nội đã lấy đi của tôi bao nhiêu nước mắt và còn là giấc mơ mà tôi chẳng thể chạm vào. Hà Nội là nhưng kỷ niệm của tôi khi biết người thương nhập viện, là khoảnh khắc thót tim khi đưa con ra cấp cứu viện nhi, là khoảnh khắc cháy lòng khi cha bệnh trọng. Và là khoảnh khắc đi chơi về muộn, thấy những người dân lầm lũi ngủ ngon lành nơi gầm cầu, trong lòng cống...

Hà Nội, là ngày đầu tiên tôi đi thi đại học. Giữa hàng ngàn phụ huynh chờ đón ngoài kia, tôi vẫn nhận ra người anh trai bé nhỏ của mình, anh thông minh học giỏi là sinh viên Đại học Y. Anh trèo lên tường bám tay vào hàng rào sắt, giơ tay vẫy liên hồi. Tôi ứa nước mắt vờ không nhận ra, nấp sau cây xà cừ lau nước mắt, rồi lại giả vờ quay ra toe toét cười. Ba tiếng tôi làm bài thi tôi biết với anh là thế kỉ. Anh chở tôi về nhà chủ, ngồi sau xe tôi lại ứa nước mắt, quyết tâm bài thi sau sẽ tốt hơn.

Ảnh minh họa: kinhtedothi

Về tới nhà trọ, hai bác chủ nhà đợi cơm tự lúc nào. Họ gắp thức ăn cho tôi rồi dặn cố lên. Ba ngày tá túc, lúc ra về anh gửi tiền cảm ơn, họ không lấy một xu. Họ bảo cháu đến ở là vui lắm.

Hà Nội với tôi là những thương nhớ đầu tiên như thế. Tôi thiếu nửa điểm vào đại học Hà thành. Vậy là Hà Nội tuột khỏi tầm tay, trở thành mối tình dang dở. Hà Nội là mối tình đơn phương tôi thao thiết nhớ những đêm buồn tênh kí túc trung du. Hà Nội đã lấy đi của tôi bao nhiêu nước mắt. Hà Nội là giấc mơ mà tôi chẳng thể chạm vào. Hà Nội cứ xa tôi, xa mãi. Cho đến một ngày tôi thực sự nhận ra tâm hồn tôi không thực sự thuộc về nơi ấy…

Hà Nội, là cơn ác mộng của tôi khi biết người thương nhập viện. Lần đầu đặt chân về thủ đô khi chỉ có một mình. Dọc ngang phố. Nườm nượp xe. Tôi đi tìm người thương khi chỉ biết duy nhất một điều, Bạch Mai là điểm đến. Tôi đi như điên dại giữa phố đông khi nghĩ anh chẳng thể nào qua khỏi. Không gặp được anh, tôi òa khóc nghĩ mình đến muộn. Nhưng tôi gọi điện về quê, đầu dây bên kia là giọng của anh: "Ngốc ạ! Anh còn chưa kịp nói yêu em, chết làm sao được chứ?" Tôi thở phào… Hà Nội. Đừng thử thách tôi như thế. Tôi chỉ là một con nhóc nhà quê…

Hà Nội, là khoảnh khắc thót tim khi đưa con ra cấp cứu viện nhi. Con sốt cao, thóp phồng lên, chân tay giật giật. Tôi nhòe nhoẹt nước mắt cầu mong con sẽ không sao. Phong bì 100 nghìn tôi kẹp vội vào sổ khám gọi là có chút cảm ơn bác sĩ giúp mình. Anh bác sĩ cười hiền hậu: “Con không sao. Em đừng làm vậy. Cầm về mà mua sữa cho con.” Nghe anh nói mà tôi thấy ấm lòng…

Hà Nội, là khoảnh khắc đi chơi về muộn, thấy những người dân lầm lũi ngủ ngon lành nơi gầm cầu, trong lòng cống. Người cuộn tròn trong manh chiếu rách, người mong manh một tấm áo che thân…Ngoài kia - cách đó chỉ chừng mươi mét tòa nhà cao ốc lung linh đèn nháy. Ánh sáng thừa thãi đủ hắt vào những thân phận nhỏ nhoi kia. Nhói lòng. Hà Nội đừng đắng thế được không?

Người lang thang nằm ngủ trên vỉa hè ở Hà Nội. Ảnh minh họa: Danviet

Hà Nội, là khoảnh khắc cháy lòng khi cha bệnh trọng. Sợ hãi, buồn phiền, chán nản. Nhắc anh xe ôm phóng nhanh lên. Anh vừa đi vừa trấn an mình. Rằng không ai từng suy sụp như anh. 5 tuổi mất mẹ. 8 tuổi mất cha. Bà dì ghẻ độc ác ném anh vào đời khi 10 tuổi. Hà Nội là điểm đến. Lang thang 20 năm trên từng xen ti mét Hà thành. Giờ anh có vợ con, có nhà Hà Nội. Nhưng anh vẫn ngày ngày lái xe ôm lượm lấy từng đồng. Cuộc sống chưa bao giờ là chấm hết đâu em.

Có chút mạnh mẽ hơn, nhưng vẫn buồn lo khi tiếng xe cấp cứu cổng viện rú lên. Rút 100 ngàn đưa anh xe ôm, bảo thôi không cần trả lại. Anh nói, anh chỉ lấy 50 ngàn. Bố ốm nặng cần tiền trị bệnh, anh không muốn chở không công vì em sẽ không vui. Chạy vội lên lầu thăm bố còn văng vẳng bên tai: "Anh không phải người Hà Nội gốc. Nhưng gốc cũng từ quê mà ra em ạ. Anh sẽ làm cho người Hà Nội đẹp hơn lên…"

Bố gầy yếu nằm trên giường bệnh. Nắm bàn tay da bọc lấy xương của cha mà buốt rụng tim gan. Đừng mang cha tôi đi. Tôi chỉ cầu mong cha hai chữ bình an. Tôi chạy ra hành lang bệnh viện lau đi dòng nước mắt mà chỉ vừa mới đây thôi nó bị ngăn không được phép trào ra.

Trong màn sương mờ đục thành phố, sau màng nước mắt, tôi chợt nhận ra có một mặt trời dịu hiền vừa mới hiện lên. Đó là mặt trời, chắc chắn là mặt trời phải không Hà Nội ơi?

Bài viết hay? Hãy đánh giá bài viết
user image
user image
User
Ý KIẾN

Có một người con gái đi giữa phố phường Hà Nội trong một chiều lá bay dày để nỗi nhớ ngày xưa chênh chao ùa về!

Cụm từ chữa lành có thể bạn đã nghe và đọc rất nhiều ở khắp các trang mạng hay cả những câu nói hằng ngày. Với tôi, thật sự đã có thời gian loay hoay mãi để tìm cách chữa lành.

Trong ký ức của một người xa Thủ đô, Hà Nội là những hàng cây xanh mát hai bên đường, những sạp báo, những bác xích lô ngồi đợi khách. Và nỗi nhớ Hà Nội đọng lại trong một ly trà ấm nóng, phảng phất khói bay trong một chiều hoàng hôn.

Có một loại lá, khi được chế biến thành món ăn, lúc ban đầu, ta cảm nhận vị đắng nhẹ, nhưng càng nhai kĩ càng thấy vị ngọt bùi của lá. Không biết đó có phải là một sự hồi đáp thử thách lòng người của một loài cây, hay lá muốn gửi gắm một thông điệp: Có đắng cay mới thấy ngọt bùi?

Sáng hè thành phố, người đầy mồ hôi và bẹp dí xuống giường. Có người cố ngủ nướng cũng chẳng xong. Cái nóng hầm hập xuyên qua lớp tường dày, len lỏi vào từng tế bào trên cơ thể.

Có một cô gái đến Hà Nội hai lần nhưng lần nào cũng vội. Vội đến nỗi chưa kịp đi cho hết chiều dài niềm thương thì đã phải chia tay. Nhưng chính trong sự vội vã đó cô nhận ra những chân tình, lại như khơi lên trong cô một nỗi mong ước...