Mối tình đầu tựa như một giấc mơ

Tình yêu không phải có kết thúc viên mãn mới là thứ tình cảm đáng để trân trọng. Có những mối tình thoáng qua tuổi trẻ của ta khiến tuổi thanh xuân trở nên đáng nhớ. Để mỗi khi nghĩ đến, trái tim dù đã bị thời gian, sóng gió trên đường đời làm cho khô cằn cũng hiền hoà dịu dàng trở lại.

Chiều nay, Hường mời bạn nghe câu chuyện của Ngọc Anh về mối tình đầu tựa như một giấc mơ.

Ngày ấy tôi là sinh viên năm cuối trường Cao đẳng Sư phạm, còn cậu ấy là sinh viên ngành thiết kế đồ hoạ. Chúng tôi quen nhau qua một dự án cộng đồng giúp đỡ trẻ lang thang ở Hà Nội. Bề ngoài mạnh mẽ ra vẻ lạnh lùng, nhưng hóa ra cậu ấy có trái tim ấm áp. Cậu là người nhiệt tình nhất nhóm tổ chức hoạt động cho các em nhỏ.

Ảnh minh họa

Nhớ nhất là chiếc má lúm đồng tiền rất sâu của cậu. Mỗi khi cậu ấy cười, đôi mắt một mí vẽ thành một đường cong, lúm đồng tiền xoáy hút làm khuôn mặt sáng bừng cả lên, ấm áp và dễ thương. Bất kể việc những đứa trẻ phải mưu sinh trên đường phố gặp phải hay cần hỗ trợ, cậu đều sẽ có mặt. Tôi thường kiếm cớ rủ cậu đi thăm mấy đứa, lên ý tưởng để duy trì câu lạc bộ bóng đá... Rất nhiều hoạt động cố định hay cố tình vẽ thêm ra, ngoài việc thực lòng muốn đem lại niềm vui cho những em nhỏ thiệt thòi, còn là vì tôi muốn gặp cậu.

Nhưng con trai cùng tuổi dường như chậm lớn hơn con gái về mặt cảm xúc. Có những đêm cậu nói chuyện với tôi đến khuya, có những ngày cùng nhau ngồi đến đau lưng trên phố cổ để bán hết những bông hoa hồng bằng giấy. Hay những buổi gió lạnh buốt tay, trời tối mịt tôi còng lưng đạp xe đưa cậu ấy về nhà. Tôi đạp xe đèo cậu ấy, cậu ấy bảo không đèo con gái thà ngồi sau còn hơn. Tôi nghe một người bạn trong nhóm nói, cậu ấy đã từng tỏ tình với một cô gái nào đó và bị từ chối. Từ đó cậu ta bày ra cái vẻ không biết thương hoa tiếc ngọc. Tôi đoán cậu ấy vẫn còn thích người ta nên cho rằng những việc đạp xe đèo nhau, cậu ấy chỉ làm với người con gái cậu thích. Nhưng bất kể khi nào tôi ngỏ lời cần, cậu ấy đều có mặt và lắng nghe.

Ảnh minh họa

Tôi đã cố gắng chờ một ngày nào đó cậu sẽ nhận ra trái tim của cậu đã vì tôi mà rung động. Nhưng thời gian cứ trôi, chúng tôi ngày một ít cơ hội gặp nhau để rồi con đường đáng lẽ hai đứa đi chung dần tách ra đôi ngả. Tôi không biết khi lạc mất tôi, cậu có lần nào thấy tiếc và nhớ tôi không? Nhưng trong ký ức của cô gái hai mươi tuổi khi ấy luôn có nụ cười ấm áp của cậu. Có cậu ở bên trong quãng thời gian đó nên những năm tháng thanh xuân ấy trở nên đáng nhớ, dịu ngọt như những viên kẹo cầu vồng vừa lấp lánh vừa kỳ diệu.

Mối tình đầu đơn phương ấy của tôi mãi như một giấc mơ để thi thoảng tôi lại nhớ về, dắt tôi đi qua những ngày trời trở gió, những khi cần bước chậm lại trong cuộc đời. Tôi luôn mong cậu ấy sẽ giữ mãi được nụ cười tỏa nắng trên môi, để nụ cười đó có thể sưởi ấm cho trái tim một người, dù người đó giờ không phải tôi./.

Bài viết hay? Hãy đánh giá bài viết
user image
user image
User
Ý KIẾN

Trên con đường đời sẽ có những khúc cua và những ngã rẽ. Đôi khi ta chọn đi hướng đó không phải vì ta mà chỉ vì một ai hay một điều gì đó. Mỗi một sự chọn lựa là một sự đánh đổi, mà không ai biết được những điều ở phía trước có được như mình mong muốn hay không.

Trong ký ức của tôi nhớ mãi một khung cảnh giữa trời xanh biếc, đám đông người lớn trẻ con tập trung lại cùng đứng dưới tán cây đưa tay đón cánh ngọc kỳ lân rơi. Bởi chúng tôi đều tâm niệm ai hứng được hoa rơi trên tay sẽ có cuộc sống hạnh phúc và bình an.

Tiếng còi tàu đã trở thành một phần trong cuộc sống hằng ngày của gia đình tôi. Với má, tiếng còi tàu thay cho chiếc đồng hồ để má biết tới giờ cơm nước cho ba, gọi bọn nhỏ đến trường hay đến giờ ra vườn cuốc cỏ. Còn với ba, khi tàu dừng lại ở sân ga cũng là lúc ba tranh thủ đưa những bó củi khô lên toa tàu. Và những tiếng còi tàu ấy đã theo suốt những năm tháng tuổi thơ tôi.

Hà Nội không phải nơi sinh ra cũng chẳng phải nơi lớn lên. Nhưng mỗi lần đến Hà Nội, có một cô gái luôn cảm thấy ấm áp, thân quen và gần gũi như về với chính quê hương mình. Chiều nay, Hường mời bạn nghe những dòng cảm xúc của Thu Phương.

Cùng trải qua chìm nổi trong đời có người an nhiên, có người ai thán. Thước đo hạnh phúc chẳng là của chung khiến ta cứ đau đáu một câu hỏi, phải đi bao xa ta mới chạm tới hạnh phúc? Chiều nay, Hường mời bạn nghe những dòng cảm xúc của Thùy Linh.

Hoa muống biển - một loài hoa bình dị vẫn âm thầm kể một chuyện tình chung thủy. Một loài hoa có sức sống thật mãnh liệt dù cho cát bỏng vẫn xanh màu lá, dù biển lắm khi mặn chát vẫn tím màu hoa.