Mưa xuân giăng giăng

Mỗi độ xuân về, có người lại ngâm ngợi câu thơ: “Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận/Đình tiền tạc dạ nhất chi mai”. Cành mai của thiền sư Mãn Giác đã nở từ gần một thiên niên kỷ trước, trong một câu kệ quá đẹp và hàm ý thì mênh mông. Hình tượng dịu dàng của niềm lạc quan vô biên mà tĩnh tại trước dòng thời gian vô thủy vô chung ấy cứ trở đi trở lại, như một nụ cười mùa xuân tặng cho con người và vạn vật. Lặng lẽ, mai vàng mang xuân đến. Lặng lẽ, mai vàng làm người ta rưng rưng…

Hường mời bạn nghe cảm xúc của Diệu Hiền, cùng ngắm mai vàng trong một ngày mùa xuân.

Mỗi trung tuần tháng Chạp, nếu thời tiết ấm áp, những cây mai đầu ngõ hay ngoài vườn đều được tỉa sạch lá để kịp nở vào đúng ngày đầu xuân. Nhà tôi có hai cây mai rất đẹp trước ngõ. Cây bên trái nhỏ gầy, có vẻ khẳng khiu nhưng hoa nở rất nhiều cánh; cây bên phải cành tỏa tròn quanh gốc rất đẹp thì nở toàn hoa năm cánh.

Ba tôi thường tranh thủ hái lá mai sau buổi làm đồng về. Dựng cái cuốc chỗ bờ giếng, cái giỏ đựng ít cá cua để trên hòn đá lớn cạnh gốc mai, ba gọi chúng tôi cùng ra hái lá. Hai anh tôi trèo được nên cho hái trên ngọn, còn tôi vít cành thấp mà hái. Ba dặn phải nhẹ tay, nếu không sẽ gãy cả búp lá búp hoa. Cái nụ búp bé ti như hạt đậu ấy sau hai tuần lại bung nở thành chùm hoa. Cái búp nhọn dài hơn chỉ là búp lá.

Năm nào thuận trời, nụ hoa nhiều vô kể, vừa hái vừa mường tượng ra đóa hoa nào sẽ nở đầu tiên, mà có đúng mồng Một Tết không, là nghe lòng rộn rã không khí Tết. Ba tôi vốn ít nói và nghiêm khắc, nên anh em chúng tôi hồi hộp nhất là không biết ba chọn cành mai nào đem vào nhà chưng Tết. Mấy anh em cứ đoán già đoán non mà không dám hỏi ý ba. Cành mai ưng ý nhất được ba tôi chọn rất kỹ lưỡng sau thời gian hái lá và dõi theo những búp hoa lớn lên từng ngày.

Khoảng hăm bảy tháng Chạp, khi những nụ hoa xanh ngọc đã đội lớp vỏ xám bao ngoài để bung thành chùm nụ non tươi, ba chọn cành mai dự đoán là sẽ nở đúng Tết, nhiều nụ hoa, dáng đẹp nhất. Chặt bằng dao rựa sắc, sau đó hơ phần chân cành vào lửa, đem cắm vào chiếc độc bình quen thuộc. Nhiệm vụ của chúng tôi là ngày ngày đổ thêm nước ấm vào bình để nhìn cánh vàng lấp lánh đúng ngày mồng Một tết. Trên cành mai ấy, chúng tôi treo bao nhiêu là thiệp chúc xuân của bạn bè hay bà con từ nơi xa.

Cây mai vàng trước ngõ. Ảnh: Baovinhlong

Nhìn cành mai vàng được chưng ở nơi trang trọng nhất của ngôi nhà nhỏ, tôi thấy mùa xuân tràn về. Câu chuyện hái lá mai ngày giữa tháng Chạp, rồi chọn cành để chưng Tết cứ lặp đi lặp lại như một cảm xúc rất quen thương của gia đình tôi. Dưới mái tranh nghèo của thời ấu thơ, cây mai làm bừng lên sắc xuân rực rỡ, làm bừng lên niềm hân hoan trẻ thơ vì nỗi trông chờ dằng dặc “bao giờ đến Tết” đã thành hiện thực. Tết được diện đồ mới xênh xang khoe xóm khoe làng; được ăn bao nhiêu món ngon mà ngày thường chỉ là ao ước; được đi chơi, được lì xì; được đốt những viên pháo chuột lạch tạch. Còn niềm hạnh phúc nào trong trẻo hơn thế nữa? Vậy nên, cứ hoài niệm về mấy cây mai vàng trước ngõ là tôi khát khao được sống lại niềm vui con trẻ, ước gì trở lại ngày xưa.

Thuở còn thơ, tôi nghe mùa xuân ở đâu xa lắm. Một năm dài như thế kỷ. Khi trưởng thành, xuân lại thoắt đến, thoắt đi nhanh như trở bàn tay. Thanh xuân qua vội tựa cơn gió vô tình. Còn giờ đây, khi xuân chạm bên mái hiên và tuổi đời không còn trẻ nữa, tôi đã hết ngỡ ngàng vì mùa xuân quá vội, tự dặn lòng bình thản trước những điều chợt đến, chợt đi. Mùa xuân giăng lộc non, giăng cỏ hoa biếc tràn khắp nẻo./.

Bài viết hay? Hãy đánh giá bài viết
user image
user image
User
Ý KIẾN

Thanh xuân đẹp đẽ, mong manh và ngắn ngủi. Có thanh xuân nào không vương tiếc nuối? Một ngày nhạt nắng, những niềm khắc khoải ấy lại bị xới lên, biết bao buồn vui sướng khổ đều đã trở thành một tiếng thở dài thả trôi vào không trung, chỉ còn tiếc nuối là cứ nấn ná nằm lại mãi.

Nhiều năm tháng đã qua, người ra đi đã hòa xác thân làm nên dáng hình đất nước, người ở lại không biết trong trí nhớ mơ hồ tuổi tác, có còn nhớ về những năm tháng chờ đợi, hạnh phúc và khổ đau. Có thể một ngày không ai còn biết về cuộc đời họ. Những cuộc đời như vậy “đã hóa núi sông ta”.

Khi xưa, có một người con đất phương Nam tập kết ra Bắc, gắn bó với Hà Nội bằng một mối tình rất đẹp và tình yêu Hà Nội đã được ông truyền lại cho cô con gái của mình.

Tháng Giêng - tháng đặc biệt khởi đầu của năm mới, nó như có phép màu làm vạn vật hồi sinh. Mỗi độ tháng giêng về, một miền ký ức xa xưa lại dội về với những vui buồn.

Tha nhân và trăng có duyên nợ gì với nhau mà cứ theo nhau hoài. Cuộc đời tha nhân như đời trăng, hết mờ rồi tỏ, hết buồn rồi lại vui. Đến một ngày chợt nhận ra tất cả là nhân duyên, vậy nên cứ tùy duyên mà sống.

Em đợi anh như thể đợi nắng sau ngày giông bão, đợi cơn mưa nặng hạt sau những chuỗi ngày nắng gắt. Em đợi anh suốt thanh xuân, khi hoa phượng rực cháy vùng trời bình yên. Em đợi anh bao nhiêu ngày em không biết nữa, những yêu thương gói ghém đong đầy.