Mùi của Tết

Những ngày cuối năm, mưa tạnh dần nhưng cái rét vẫn còn buôn buốt. Từng chùm nụ mai đã e ấp cánh vàng. Cỏ cây nơi nơi giăng giăng lộc biếc. Đám rêu bên góc sân âm thầm vươn lên những nụ tim tím li ti. Mỗi ngày trôi qua thật nhanh trong nồng nàn hương vị tết. Hít thật sâu, thở thật nhẹ, mỗi người sẽ nghe mùi của tết ùa về trong hơi thở mùa xuân.

Chiều nay, Hường mời bạn nghe những dòng cảm xúc của Diệu Hiền trong những ngày đón chờ mùa xuân tới.

Mùi của Tết tràn về trên những con ngõ. Tết đến, nhà ai ở quê cũng lo dọn nhà dọn ngõ đón xuân. Dù nắng hay mưa, cửa nhà phải quang quẻ, ngõ phải sạch không còn cây cỏ nào. Nhà tôi cũng không ngoại lệ. Ba và các anh tôi thường sửa lại các viên đá lở nơi bờ ngõ. Hai cây mai đầu cổng đã được hái lá từ mấy tuần trước chúm chím những chùm nụ xanh, hay e ấp mấy đóa mai vàng. Thế là cứ đi về đến ngõ, ai cũng nghe dậy lên mùi hăng hắc của cỏ, mùi ngai ngái của đất, mùi thoang thoảng của hoa… Mùi quê hương hay mùa xuân chạm đến sát hiên nhà?

Mùi của Tết là thơm nồng căn bếp - không gian rộn ràng nhất nhà. Mẹ phải kê thêm ba ông táo để nấu và hấp các loại bánh. Hạnh phúc của đám trẻ con là được mẹ giao việc chụm củi. Mùi khói bếp, mùi những cây củi còn ẩm, sôi bọt vàng khè quyện cùng mùi lửa ấm mới thân thương làm sao. Bởi thế mà anh trai tôi, mấy năm biền biệt xa nhà, viết thư về nói nhớ mùi gian bếp của mẹ. Nhớ mùi lá chuối xanh hơ qua lửa rơm cho mềm dai để gói bánh. Nhớ mùi bánh chưng bánh tét tỏa hương lúc sôi sùng sục. Nhớ mùi thơm lừng của bánh tổ vừa được lấy ra khỏi nồi hấp. Nhớ cả mấy xâu thịt ngang xương ba mang về từ con heo đụng với mấy nhà trong xóm. Thịt luộc xong, mẹ để tất cả vào cái rổ to, lót lá chuối và treo bên bếp. Cạnh đó là vài chục nem lá liễu được ba gói rất đẹp… Tôi thì gọi đó là mùi quá khứ. Bởi cứ nhớ đến gian bếp của mẹ là cả một trời quá khứ gọi về.

Tết của tuổi thơ hình như lâu đến hơn bây giờ. Thuở xưa, trẻ thơ đợi tết đơn giản chỉ là được ăn ngon và xúng xính đồ mới. Càng mong, tết càng lâu đến. Nên cái tết nào cũng đáng nhớ và nhớ nhất là cảm giác thòm thèm nhìn mẹ làm bánh, nấu ăn hay niềm hãnh diện được mẹ gói riêng cho chiếc bánh tét nhỏ, cột dây vào mang đi khoe khắp xóm. Cái hương vị  ấy làm xôn xao  cả khoảng trời một đi không trở lại. Chạm vào ký ức tết xưa là chạm vào bản hòa ca của nỗi nhớ, mà giai điệu nào cũng vang ngân da diết, cũng quá đỗi ngọt ngào.

Mùi của tết là mùi những thương yêu. Xếp lại những ưu tư ngày thường, gia đình ai cũng mong tết để sum họp, hàn huyên. Tiếng cười nói rộn ràng hay nỗi ngậm ngùi vì những điều chỉ còn là quá khứ đều lắng đọng yêu thương.

Ngoài kia, mai vàng hé nụ. Ngoài kia, hương bưởi đã thoảng đưa từ những đóa hàm tiếu. Hương xuân của đất trời dạt dào hay trong tôi vẫn luôn nồng nàn mùi của tết?

Bài viết hay? Hãy đánh giá bài viết
user image
user image
User
Ý KIẾN

Công cha như núi Thái Sơn. Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra. Tình yêu thương vô bờ bến của mẹ cha dành cho các con không gì có thể đong đếm được. Dù biết là vậy, nhưng vẫn có nhiều người trong chúng ta, mãi cho đến khi không còn cha mẹ, mới chợt giật mình xót xa, tiếc nuối…

Hồi mới vào đại học, tôi ở trọ trên một căn phòng tầng 5 trong một khu tập thể cũ kĩ tại phố Trung Liệt. Cũng tại căn gác trọ ấy, lần đầu tiên tôi được biết thế nào là cơm bụi. Một suất cơm hồi đó chỉ 5.000 đồng nhưng cũng ngon và tươm tất lắm rồi. Nhớ và vui nhất lần các bạn cấp 3 ghé chơi, bạn bè mỗi đứa học một trường, cùng cảnh trọ học xa nhà, gặp nhau nơi Thủ đô vui không tả xiết.

Năm dài tháng rộng, dẫu yêu thương thế nào cũng khó có thể vượt qua sức mạnh của thời gian. Nhưng, vẫn có một người, bao năm vẫn vậy, chưa một lần quên bóng hình của người mình thương.

Có một người con gái, trong một chiều mùa hạ, nhớ về Hà Nội bằng một bức tranh trong ký ức với những gam màu lấp lánh, pha nét thâm trầm, sâu sắc, một bức tranh chứa đựng bao tình cảm dành cho Hà Nội yêu thương.

Hè về, khi nhành phượng thắp sắc đỏ lên khoảng trời trong xanh là lúc học trò rời xa trường lớp. Màu hoa phượng không chỉ gợi cho ai đó nhớ về tuổi học trò mà còn dội vào lòng người biết bao nỗi nhớ thương bóng hình người mẹ yêu dấu…

Trời có lúc nắng lúc mưa. Phố bình thản đón mưa đón nắng. Có chăng chỉ có con người ta vì nắng vì mưa mà xúc cảm.