Như cánh vạc bay

Trên con đường đời sẽ có những khúc cua và những ngã rẽ. Đôi khi ta chọn đi hướng đó không phải vì ta mà chỉ vì một ai hay một điều gì đó. Mỗi một sự chọn lựa là một sự đánh đổi, mà không ai biết được những điều ở phía trước có được như mình mong muốn hay không.

"Nắng có hồng bằng đôi môi em

Mưa có buồn bằng đôi mắt em

Tóc em từng sợi nhỏ

Rớt xuống đời làm sóng lênh đênh..."

Quán cà phê chìm trong một con ngõ nhỏ. Mỗi lần đến đây có một cô gái đều yêu cầu bài hát đó như một thói quen. Chỉ đơn giản là thích nghe và cảm nhận bằng tất cả tình cảm của mình. Ở bài hát có một nỗi buồn không thể gọi tên. Một cảm giác buồn ma mị, rủ rê ta nghe mãi. Chiều nay mưa, quán cà phê vắng lặng hơn, thỉnh thoảng có người rũ áo mưa vội vàng bước vào, nhanh chóng tìm cho mình một chỗ trống rồi lại chìm trong yên lặng. Chỉ có tiếng nhạc du dương chầm chậm ru lòng người. Tựa vào song cửa, cô thả suy tư theo từng giọt mưa đang rơi trên con phố vắng ngoài kia.

Ảnh minh họa

Hường mời bạn nghe những dòng cảm xúc của Tuệ Đan.

Có lẽ sẽ còn rất lâu nữa chúng tôi mới được ngồi cùng nhau và nghe cùng bài hát này, cùng tưởng tượng ra vẻ đẹp của cô gái trong bài hát. Anh bảo chắc cô ấy cũng có đôi môi hồng giống như em. Những lúc ấy tôi chỉ mỉm cười kiểu như em làm sao giống được, có chăng đôi vai em cũng “gầy guộc nhỏ”. Cả hai ánh mắt đều mênh mang buồn nhìn về phía xa xăm, tự hỏi những năm tháng sau này đôi vai yếu mềm ấy có thể vững chãi không khi không còn có anh bên cạnh? Và đôi môi có còn màu hồng như nắng ban mai? Một màu hồng không thể chỉ cảm nhận được bằng thị giác mà phải hình dung trong tâm tưởng. Chúng tôi biết trước là sẽ xa nhau từ buổi mưa giăng ngập trời chiều hôm ấy.

"Nắng có còn hờn ghen môi em?

Mưa có còn buồn trong mắt trong?

Từ lúc đưa em về

Là biết xa nghìn trùng."

Tôi không thể tưởng tượng ra cuối con đường này mình sẽ về đâu, anh sẽ về đâu? Chỉ biết là không cùng chung một lối. Đôi mắt chợt buồn hơn mưa, tôi thấy một dòng sông phố đưa người đi về muôn hướng. Hội ngộ và chia ly, cuộc đời vẫn thế. Mọi thứ vốn vô thường mà sao vẫn cứ xót xa. Anh có buồn như năm tháng biết lãng quên nhau? Có buồn không khi không thể chở che cho người con gái có một tâm hồn luôn dậy sóng? Tôi cứ đau đáu trong lòng tự hỏi và tự buồn.

"Nơi em về ngày vui không em

Nơi em về trời xanh không em

Ta nghe nghìn giọt lệ

Rớt xuống thành hồ nước long lanh."

Trong đời mỗi người đều luôn có những lúc phải đắn đo trước những chọn lựa. Trên con đường đời sẽ có những khúc cua và những ngã rẽ. Đôi khi ta chọn đi hướng đó không phải vì ta mà chỉ vì một ai đó, một điều gì đó. Mỗi một sự chọn lựa là một sự đánh đổi, mà không ai biết được những điều ở phía trước có được như mình mong muốn hay không. Thế nên từ lúc quay người về hai hướng là trong tim cũng muôn vàn vụn vỡ. Không biết anh có hờn trách tôi không hay cũng giống như tôi luôn cầu mong cho nhau hạnh phúc. Dù bản thân mình bỏ ngỏ phía tương lai.

"Suối đón từng bàn chân em qua,

Lá hát từ bàn tay thơm tho

Lá khô vì đợi chờ

Cũng như đời người mãi âm u."

Mùa hạ, trời đô thành như đôi mắt của người con gái buồn nặng trĩu đôi mi, bất cứ khi nào cũng có thể tuôn rơi. Có khi mưa tạnh mau như lúc cô gái ấy hoảng hốt nhìn quanh rồi giấu che giọt lệ. Cũng có khi mưa dầm dề triền miên, dai dẳng chảy đều như những khúc ca của Trịnh. Ví như bài "Như cánh vạc bay", nó làm cho người ta từ từ thưởng thức nỗi buồn của mình. Nỗi buồn mà khi chìm đắm vào ta không còn thấy đắng cay mà chỉ là nỗi đau dịu nhẹ. Bởi khi ta biết ở phương trời ấy, người kia đã bình yên.

Ảnh minh họa: caphethubay

Chiều nay mưa chắc có lẽ cũng có nhiều người như tôi tìm một quán cà phê để trú, nghe lại bài hát gắn bó một thời kỷ niệm mà rưng rức buồn. Buồn cho thỏa rồi thấy nhẹ nhàng hơn. Đôi khi ta phải cảm ơn những cơn sóng ngầm đã làm ta biết thế nào là chông chênh. Để khi vượt qua ta sẽ vững vàng hơn trước đó. Tôi không còn khóc như những lần đầu cà phê một mình hồi tưởng. Chỉ cảm giác được đôi mắt mình đang ướt một trời kỷ niệm xa xôi. Tôi lại về khi mưa tạnh và phố xá thênh thang, hòa vào dòng đời vội vã …

"Gió sẽ mừng vì tóc em bay

Cho mây hờn ngủ quên trên vai

Vai em gầy guộc nhỏ …

Như cánh vạc về chốn xa xôi!"

Bài viết hay? Hãy đánh giá bài viết
user image
user image
User
Ý KIẾN

Có một người con gái chầm chậm bước trên bờ cát trắng mịn. Gió mơn man thổi tung mái tóc, như bàn tay cha âu yếm vỗ về và nỗi nhớ cha trào dâng trong lòng cô.

Thời ấu thơi,Tết Đoan Ngọ với tôi là bao mong ngóng, chộn rộn. Cái mong ngóng, chộn rộn có lẽ chỉ xếp sau ngày Tết Nguyên đán.

Một Tết Đoan Ngọ nữa lại về. Có người đã kịp trở về để ùa vào vòng tay của cha mẹ, của những người thân. Có người thì vẫn còn đang mải mê nơi phương trời xa, chỉ có thể ngóng về quê hương với bao niềm thương nỗi nhớ.

Ai rồi cũng yêu khi ta bắt đầu có những rung động đầu đời. Có tình yêu làm bạn thăng hoa trong cuộc sống. Có tình yêu chỉ mang lại cho bạn đau khổ, thân bại danh liệt. Nhưng dù thế nào, thì ta vẫn luôn trân trọng khoảnh khắc đã từng yêu.

Trên thế gian có hàng trăm cách định nghĩa về tình yêu, nhưng về cơ bản lại không thể có được một định nghĩa rõ ràng và cụ thể.

Mỗi người trong chúng ta, giữa rất nhiều những hỷ nộ ái ố của cuộc sống đầy hối hả, tất bật và đua tranh này, ai cũng cần có một điểm tựa bình an cho mình. Có đôi khi, ta chính là điểm tựa bình an cho một người khác, hoặc ai đó lại đang là điểm tựa bình an cho chính ta.