Những mùa lon ton trong đời

Từ những cánh đồng làng, tôi lon ton lên thành phố để tìm chỗ tá túc. Nơi này đông đúc và hoa lệ, nhưng gánh nặng gạo tiền hình như đang cuốn những kẻ tứ xứ không còn thời gian để xây dựng quan hệ với ai đó xa lạ. Những căn phòng trọ luôn đóng cửa. Đôi khi, người hàng xóm đã ốm nặng vài tuần cũng chẳng ai biết tới để hỏi han. Cái bận cứ dùng dằng ôm ghì lấy vai họ. Tới nỗi họ còn chẳng kịp rảnh rỗi cho một lời quan tâm đến nhau.

Thời gian trôi, tuổi lớn dần. Chẳng biết tự bao giờ mà tôi cũng không còn quá chấp niệm những khắc khoải cũ. Cái cô đơn được lật nghiêng theo một góc độ khác biệt. Bớt buồn lòng, bớt tự trách và bớt đi những mong cầu. Chỉ nghĩ giản đơn kiểu, mình có thể tự yêu thương bản thân nhiều hơn một chút nữa.

Tôi từng giận thành phố này sau những ngày lạc lối. Nhưng khi sống ở đó đủ lâu, bất giác nhận ra một mảng màu khác trong những đêm loang lổ tối. Là những lần chuẩn bị đi học thì xe xẹp lốp, vừa dắt ra cổng đã được chú thợ đầu ngõ sửa giùm miễn phí. Tôi giữ lòng tốt ấy trong tim. Như một sự tuần hoàn, tôi lại dùng số tiền đó mua hộ cho cụ bà bán vé số dạo những tờ còn sót cuối buổi. Chẳng ai trong chúng tôi ngày ấy dư dả nhưng sự chia sẻ lại giàu có đủ đầy.

Ảnh minh họa: phatgiao

Tôi thích dùng từ sống thay vì tồn tại, bởi nơi đây với những sắc màu của nhiều vùng miền đã dạy tôi cách trưởng thành và thay đổi. Thành phố này cưu mang tôi những ngày chỉ còn vài ba đồng ăn mì gói. Và lại đưa đến những cơ duyên để tôi được gặp những người thầy, người ông đáng kính. Họ xa lạ nhưng lại sẵn sàng hỗ trợ cho tôi có thêm kinh phí để hoàn thành hết chương trình đại học.

Tôi đến mảnh đất này khi tuổi đời còn đủ để đứng dậy sau vài lần vấp ngã. Tại nơi đây, tôi gặp được những người bạn mới cùng chia nhau từng mẩu bánh mì suông nơi xóm trọ. Nơi đó cũng cất chứa quãng đời thanh xuân ở góc giảng đường lầu D. Những buổi thảo luận ở khu hành lang trống sảnh E. Hay lần gặp anh trong tình cờ bỡ ngỡ tại thư viện dãy F. Chúng tôi hai con người xa lạ, chạm được cái thân quen trong ánh mắt nhau. Vậy mà chỉ vài ba lần vụt tay lạc mất giữa phố phường tấp nập đã lỡ chia xa chẳng hẹn ngày tái ngộ. Người ta vẫn bảo đôi khi yêu một thành phố là bởi nơi đó có một người đặc biệt. Có lẽ đấy là một lý do khởi nguồn cho tình thương mà tôi dành cho thành phố này. Nhưng dĩ nhiên không phải là duy nhất. Bởi như tôi vừa kể, riêng nó cũng đã đong đầy những điều tốt đẹp, dễ nhớ và khó quên.

Cứ thế, chẳng hiểu sao tôi không rời xa nơi này được nữa. Tôi coi nó như quê hương thứ hai, xem con người ở đây như những người thân thiết. Tôi đồng hành cùng nó qua những đoạn đường kẹt xe đông đúc rồi cũng sát cánh bên nó trong chuỗi ngày giãn cách bức bối vì dịch bệnh.

Ảnh minh họa

Tôi từng hay nói mình lang thang khi chưa chế ngự được cái cô đơn trong tâm tưởng. Nhưng lúc này tự nhiên muốn dùng từ lon ton để thay thế. Cũng là dạo quanh giữa phố phường tấp nập, nhưng tôi đặt mình trong tâm thái của một đứa trẻ với những bước ngắn nhanh nhẹn, hồ hởi. Nếu đã bắt buộc phải đi, tại sao không khiến cuộc hành trình trở nên nhẹ nhàng và vui vẻ?

Trong hành trình cuộc đời, chẳng ai có sẵn tấm bản đồ nào cả. Vì thế, việc bản thân có thể làm chỉ là bước đi. Có khi sẽ lạc lối, có khi sẽ gục ngã. Nhưng chỉ cần nắm chặt ý niệm mình không đơn côi, ít ra là tình thương vẫn đồng hành bên cạnh hoặc có khi là tự thương mình, thì tương lai mịt mờ cũng chẳng quá đáng sợ như trước./.

Bài viết hay? Hãy đánh giá bài viết
user image
user image
User
Ý KIẾN

Có một người con gái chầm chậm bước trên bờ cát trắng mịn. Gió mơn man thổi tung mái tóc, như bàn tay cha âu yếm vỗ về và nỗi nhớ cha trào dâng trong lòng cô.

Thời ấu thơi,Tết Đoan Ngọ với tôi là bao mong ngóng, chộn rộn. Cái mong ngóng, chộn rộn có lẽ chỉ xếp sau ngày Tết Nguyên đán.

Một Tết Đoan Ngọ nữa lại về. Có người đã kịp trở về để ùa vào vòng tay của cha mẹ, của những người thân. Có người thì vẫn còn đang mải mê nơi phương trời xa, chỉ có thể ngóng về quê hương với bao niềm thương nỗi nhớ.

Ai rồi cũng yêu khi ta bắt đầu có những rung động đầu đời. Có tình yêu làm bạn thăng hoa trong cuộc sống. Có tình yêu chỉ mang lại cho bạn đau khổ, thân bại danh liệt. Nhưng dù thế nào, thì ta vẫn luôn trân trọng khoảnh khắc đã từng yêu.

Trên thế gian có hàng trăm cách định nghĩa về tình yêu, nhưng về cơ bản lại không thể có được một định nghĩa rõ ràng và cụ thể.

Mỗi người trong chúng ta, giữa rất nhiều những hỷ nộ ái ố của cuộc sống đầy hối hả, tất bật và đua tranh này, ai cũng cần có một điểm tựa bình an cho mình. Có đôi khi, ta chính là điểm tựa bình an cho một người khác, hoặc ai đó lại đang là điểm tựa bình an cho chính ta.