Nối dài yêu thương qua từng hải lý

Mùa xuân là mùa của tình yêu, của khát vọng, của những khởi đầu mới. Xuân này, có một người con gái tha thiết mong chờ người lính nơi đảo xa hoàn thành nhiệm vụ trở về, để cô được làm cô dâu của anh…

Trong những ngày mong chờ này, cô muốn cánh sóng của Đài Hà Nội sẽ mang những lời yêu thương của cô đến nhanh nhất với người cô yêu, người lính nơi đảo xa ấy. Mời bạn nghe Hường chia sẻ những dòng thư của Ngọc Anh.

Anh à, em luôn tin rằng tình yêu của chúng mình dù cách xa hàng trăm hải lý, dù lên xuống theo những con sóng, nhưng chẳng thể nào phai nhạt theo tháng năm. Tình yêu ấy sẽ ngày càng lớn và dạt dào trong cuộc đời của hai đứa mình như vị mặn mòi của biển cả đã gắn bó với em và anh từ tấm bé, phải không anh?

Anh và em đã cùng nhau lớn lên nơi bình minh đẹp như những giấc mơ, nơi sóng biển vỗ rì rào dắt ta vào giấc mộng đẹp. Anh nói anh yêu em vì em có mái tóc dài đen mướt tựa hồ bầu trời đêm mỗi lần anh ngước nhìn bên hiên nhà. Anh nói anh yêu em vì đôi mắt em sâu như biển, vì em có lúc dữ dội, lúc lại dịu êm, luôn chân thành với mọi người. Anh nói chỉ cần là em, điều gì anh cũng yêu.

Ảnh minh họa

Và em cũng vậy, em yêu anh vì chính con người anh. Vì màu da rám nắng. Vì nụ cười rực rỡ như ánh mặt trời sưởi ấm lòng em. Yêu anh khi anh quyết định chọn con đường gian nan nguy hiểm làm người lính đảo xa. Anh thường bảo em: “Em à, chúng mình yêu nhau, tình yêu của chúng mình nằm trong tình yêu gia đình, nằm trong tình yêu Tổ Quốc. Anh muốn đời mình không thể chỉ ích kỷ lo cho cuộc sống của riêng mình. Anh muốn khoác áo lính, muốn chào mặt trời nơi đảo xa, hiên ngang cầm súng bảo vệ đất nước. Mỗi khi hướng về đất liền nơi có em và gia đình, anh sẽ lại được tiếp thêm muôn ngàn động lực làm tốt nhiệm vụ. Em hiểu và ủng hộ anh phải không?” Chỉ cần thấy mắt anh rạng rỡ niềm tin và ý chí, em thấy mình đã tìm được nơi để tựa nương, vì thế mọi lựa chọn của anh cũng sẽ là tiếng lòng của em.

Anh hay hỏi: Xa anh, em có nhớ không? Em nhớ chứ! Em nhớ đêm ngày. Em nhớ mùi hương của riêng anh, nhớ mùi tóc khét lẹt vì cháy nắng, nhớ vòng tay rắn chắc kiên cường. Em nhớ cồn cào ruột gan. Em thương anh mỗi khi nghe tin báo bão hay những biến động ngoài khơi xa... Em cũng tủi thân lắm những ngày yếu lòng chẳng thể gọi điện thoại hay nhìn thấy gương mặt anh. Nhưng em biết em thương anh một thì anh sẽ thương em mười. Em cô đơn nơi đất liền ngóng trông anh thì anh cũng phải kiên cường, lặng lẽ nơi đảo xa làm nhiệm vụ, mong ngày trở về để ôm em trong vòng tay anh. Có phải tình yêu mà ăm ắp nỗi nhớ sẽ càng đậm sâu hơn phải không anh?

Chiếc hộp đựng những cánh thư được gấp đủ kiểu hình, những con ốc biển hay những món quà anh tỉ mẩn tự tay làm cho em đã gần đầy. Mỗi lần nhận thư anh em đều khóc. Em khóc vì hạnh phúc, em khóc vì cảm động, anh biết không? Ngày mình ở gần nhau anh vốn ít nói, chẳng mấy khi làm điều lãng mạn. Chúng mình đều là người con lớn lên cùng với biển, đâu biết thế giới ngoài kia người ta yêu nhau mặn ngọt ra sao. Ta chỉ yêu nhau giản đơn như hơi thở, như thói quen, như cách ta cần có nhau mỗi ngày. Vậy mà từ ngày anh cách xa em hàng trăm hải lý, anh đã biết viết những bức thư dạt dào yêu thương. Anh có thể gấp thành chim hạc, hình trái tim hay con thuyền gửi em. Anh có thể làm cho em những chiếc vòng vỏ sò, vỏ ốc chạm khắc tỉ mỉ và vô vàn những thứ dễ thương khác. Em cũng không còn là cô gái chỉ biết ngồi yên ngóng trông anh, hờn dỗi khi lâu lâu mới thấy thư anh. Em đã biết làm việc nhà, biết nội trợ, biết thêu cho anh những chiếc vỏ gối đong đầy tình yêu. Em biết cách trở thành hậu phương vững chắc cho anh. Chúng mình đã trưởng thành lên nhờ tình yêu đất nước ôm ấp chở che tình yêu đôi lứa.

Xuân này, em đợi anh về! Em đã sẵn sàng làm cô dâu của anh. Em đã sẵn sàng làm con dâu của ba má anh và làm mẹ của các con anh.  Em đã sẵn sàng để làm người đồng hành từ nay về sau của anh. Em rất muốn được nói trực tiếp với anh những lời này. Nhưng em biết anh cũng ngóng trông thư em như em ngóng trông anh vậy. Vì thế, bao nhiêu yêu thương em xin gửi gắm qua đây, để nó đến với anh một cách nhanh nhất. Nơi hải đảo xa xôi, nơi cách xa em hàng trăm hải lý anh sẽ vẫn luôn có tình yêu của em sát cánh bên anh. Yêu anh, người lính ngoài đảo xa!

Bài viết hay? Hãy đánh giá bài viết
user image
user image
User
Ý KIẾN

Một Tết Đoan Ngọ nữa lại về. Có người đã kịp trở về để ùa vào vòng tay của cha mẹ, của những người thân. Có người thì vẫn còn đang mải mê nơi phương trời xa, chỉ có thể ngóng về quê hương với bao niềm thương nỗi nhớ.

Ai rồi cũng yêu khi ta bắt đầu có những rung động đầu đời. Có tình yêu làm bạn thăng hoa trong cuộc sống. Có tình yêu chỉ mang lại cho bạn đau khổ, thân bại danh liệt. Nhưng dù thế nào, thì ta vẫn luôn trân trọng khoảnh khắc đã từng yêu.

Trên thế gian có hàng trăm cách định nghĩa về tình yêu, nhưng về cơ bản lại không thể có được một định nghĩa rõ ràng và cụ thể.

Mỗi người trong chúng ta, giữa rất nhiều những hỷ nộ ái ố của cuộc sống đầy hối hả, tất bật và đua tranh này, ai cũng cần có một điểm tựa bình an cho mình. Có đôi khi, ta chính là điểm tựa bình an cho một người khác, hoặc ai đó lại đang là điểm tựa bình an cho chính ta.

Rót đầy ly nước ấm từ chiếc bình giữ nhiệt, tôi mở toang cánh cửa sổ bên hông nhà, một buổi sớm mai trong lành, ríu rít tiếng chim hoà với âm thanh khe khẽ phát ra từ các ngôi nhà gần bên. Ngày mới lại bắt đầu.

Vậy là một tháng 5 nữa đã trôi qua thế nhưng có một cô gái vẫn luôn thấy trong lòng mình có chút ganh tỵ với tháng 5 bởi lẽ nó còn có Ngày của Mẹ, còn cô đã không còn mẹ từ lâu. Sắc nắng hè đưa cô trở về với những ký ức ngày còn mẹ cùng nỗi nhớ mênh mang vô bờ bến.