Nồng nàn mùa Xuân

Mùa xuân đã về giữa mênh mang hương sắc của đất trời, lòng người thêm xao xuyến, bâng khuâng. Chiều nay, mời bạn cùng Hường và Hà Kim Quy cùng lắng lại để đón nhận hương xuân đang rạo rực xốn xang một mùa xuân mới...

Xuân nồng nàn hương sắc, xuân tràn trề nhựa sống. Có phải Xuân đang hiến dâng hay Xuân đang quyến rũ? Chỉ khi đi giữa vùng đất bãi ven sông tôi mới cảm nhận Xuân thật rõ ràng, mãnh liệt. Xuân như con gái thì đang yêu. Ngắm đất trời, vạn vật  ta mới hiểu tình yêu nồng nàn của cây lá với mùa Xuân. Kìa là mai chiu chít nụ xanh, rồi mai đây mỗi một nụ hoa thắp một đốm nắng vàng tươi, mỗi cây là một tháp nắng sẽ yêu đến cháy hết một thì xuân sắc cho người tình Mùa Xuân. Trái bưởi có thể chua, ngọt, đắng nhưng hương bưởi thì dịu dàng len lỏi trong khắp các khu vườn, nó mê hoặc bất cứ ai khó tính, nó tưới lên tâm hồn những giọt sương thanh khiết và lắng đọng, đưa con người về với vô ngã. Cứ thế, hoa nở trắng một chiều, quyến rũ mùa xuân bằng màu trắng tinh khôi, bằng mùi hương dịu ngọt. Tôi đi giữa mùa xuân của quê mình, lòng trào dâng sức sống mãnh liệt, sức sống được truyền từ vạn vật, cây cối đến tâm hồn tôi.

Chùm hoa bưởi trắng, ngát hương. Ảnh: Văn Vĩnh

Ta ngợp giữa mùa hoa xoài. Những mùa khác, xoài xanh tươi như bao loài cây khác, chỉ khi xuân về, ta mới dễ nhận ra nó ở khắp hang cùng ngõ hẻm. Ở đâu nó cũng trổ mã khoe bông hơn hớn với nắng, với gió xuân. Xoài nói lời yêu bằng cái màu giản dị, mộc mạc, quê mùa nhưng mãnh liệt hơn tất thảy các loài cây khác. Một ngày, nó xướng  tên lên bầu trời bằng đồng loạt hoa bời bời sắc nâu vàng làm Xuân choáng ngợp. Mỗi cây là một hằng hà sa số nụ hoa, oằn cành, trĩu bông mà nở với mùi thơm hăng hắc lạ kỳ. Trước một loài hoa như thế, hỏi lòng Xuân có xao xuyến, bâng khuâng?

Vãn hoa xoài thì nhãn, vải thi nhau đua nở. Mỗi lùm nhãn, lùm vải là một lùm hoa. Hoa nhãn, hoa vải cũng nở bừng bừng, dữ dội, nó tỏ tình với mùa xuân, cuốn hút loài ong say đắm. Nó dụ dỗ, mời chào tưởng chừng như ong trên khắp trái đất này tụ về đây mà hút mật. Ngắm hoa, bất chợt lòng tôi cũng mơ tưởng thứ mật dịu ngọt, sóng sánh, nâu vàng và thanh sạch của quê nhà đang chảy tràn trên những lùm cây. Thứ mật ngọt, kết tinh tình yêu của loài hoa này với Mùa Xuân thật đáng quý.

Hoa Xoan đẹp một vẻ tự nhiên, thuần khiết, mộc mạc và dung dị. Ảnh: Thanh Phong

Hoa xoan nói lời yêu theo cách riêng của mình. Loài hoa mang màu sắc lãng mạn trăng trắng, tim tím như cô gái quê dễ thương. E ấp, dịu dàng nhưng cũng nồng nàn, quyến rũ. Đã bao chàng trai, cô gái thương nhớ hoa xoan mà giữ lại tình yêu của mình trong trái tim nóng rực. Đó là mối tình của người ra chiến trận mùa xuân với cô thôn nữ nết na, đó là tình yêu của những đứa con xa nhà nhớ mùa hoa xoan mà mong quay về với mẹ, đó là những đêm hẹn hò tím biếc những nụ hôn. Cứ thủng thẳng, chẳng vội vàng, loài hoa xoan tím hát khúc du ca cùng trời đất, cùng những vần thơ tình thổn thức mỗi mùa sang. Mỗi mùa hoa, lòng tôi lại rộn lên những câu thơ của nhà thơ Nguyễn Bính:

“Bữa ấy mưa xuân phơi phới bay

Hoa xoan lớp lớp rụng vơi đầy

Hội chèo làng Đặng đi ngang ngõ

Mẹ bảo, thôn Đoài hát tối nay”

Quê hương tôi ngày xưa có ba làng chèo nổi danh khắp chốn gần xa, đó là làng Đặng hay còn gọi là Đặng Xá (xã Mỹ Hưng), làng Quang Sán (xã Mỹ Hà) và làng Nhân Nhuế (xã Mỹ Thuận). Những câu thơ của Nguyễn Bính viết về hội chèo làng Đặng quê mình với những cánh hoa xoan cứ làm man mác tâm hồn tôi, gợi cho tôi những tưởng tượng về một thuở ngày xưa ấy với những chiếu chèo trên sân đình. Bao nhiêu người đã mê môn nghệ thuật này, bao nhiêu đào thương, đào lệch đã làm trai làng say như điếu đổ, mỗi khi có gánh chèo qua làng không thể không xem. Những tích chèo cổ  như “Trương Viên”, “Quan Âm Thị Kính”, “Lưu Bình Dương Lễ”... đã hút hồn bao thế hệ ngày xưa. Những buổi hát chèo cũng là dịp hò hẹn của những đôi trai gái. Họ mê chèo và họ mê nhau, chiếu chèo vừa là điểm hẹn văn hóa, vừa là nơi để lứa đôi gặp gỡ.

Hoa xoan rụng tím sân đình.

Tâm hồn tuổi xuân khi yêu thời nào cũng vậy, nó rạo rực, bâng khuâng nhất là vào mùa xuân, mùa lễ hội. Hội chèo làng Đặng bây giờ cũng mai một, tìm kiếm người xem chèo cũng khó. Những người xưa cũ mê và hát chèo từ thuở bé như cụ Đặng Mạnh Yêu đã ở tuổi cổ lai hy. Hoa xoan vẫn  rụng tím sân đình. Đình làng ngày một rộng rãi, khang trang. Đâu đó vẫn vang tiếng í a cùng với tiếng trống chèo rộn vang xóm nhỏ, đưa tôi về cùng mùa xuân. Mùa xuân là mùa của tình yêu. Lời yêu trong men say lâng lâng của đất trời mùa xuân cũng dễ đơm hoa, kết trái./.

Bài viết hay? Hãy đánh giá bài viết
user image
user image
User
Ý KIẾN

Tháng Giêng - tháng đặc biệt khởi đầu của năm mới, nó như có phép màu làm vạn vật hồi sinh. Mỗi độ tháng giêng về, một miền ký ức xa xưa lại dội về với những vui buồn.

Tha nhân và trăng có duyên nợ gì với nhau mà cứ theo nhau hoài. Cuộc đời tha nhân như đời trăng, hết mờ rồi tỏ, hết buồn rồi lại vui. Đến một ngày chợt nhận ra tất cả là nhân duyên, vậy nên cứ tùy duyên mà sống.

Em đợi anh như thể đợi nắng sau ngày giông bão, đợi cơn mưa nặng hạt sau những chuỗi ngày nắng gắt. Em đợi anh suốt thanh xuân, khi hoa phượng rực cháy vùng trời bình yên. Em đợi anh bao nhiêu ngày em không biết nữa, những yêu thương gói ghém đong đầy.

Mùa xuân đương tràn ngập thiên nhiên và đất trời. Vạn vật sau một giấc ngủ đông dài được đánh thức trở nên thơ thới non tơ. Thiên nhiên đắm chìm trong men say của sự khởi đầu mới. Những cảnh sắc làm mê đắm lòng người, khiến cho bất kỳ ai cũng cảm thấy xao xuyến.

Điều tuyệt vời nhất là khi được sống trong vòng tay của những người thân yêu. Càng tuyệt vời hơn khi xung quanh ta là khoảng trời bình yên cùng thiên nhiên tươi đẹp.

Tháng Giêng, đất trời rực rỡ sắc xanh sắc vàng sắc đỏ. Cỏ cây hoa lá đều nồng nàn xuân ở độ tràn đầy nhất, tươi non nhất.