Phải đi bao xa ta mới chạm tới hạnh phúc?

Cùng trải qua chìm nổi trong đời có người an nhiên, có người ai thán. Thước đo hạnh phúc chẳng là của chung khiến ta cứ đau đáu một câu hỏi, phải đi bao xa ta mới chạm tới hạnh phúc? Chiều nay, Hường mời bạn nghe những dòng cảm xúc của Thùy Linh.

Thế gian rộng lớn vô vàn người trần mắt thịt luôn chiếm phần hơn, vậy nên mới có tham - sân - si. Đó cũng là nguồn cơn khiến đa số chúng ta định nghĩa và đo lường hạnh phúc bằng những giá trị vật chất như thu nhập phải cao, tiền bạc phải nhiều, nhà cửa phải sang, áo quần phải xịn… Để khi không đạt được những tiêu chuẩn vật chất ấy, ta than thân trách phận và cho rằng mình bất hạnh, hạnh phúc cách mình quá xa.

Hồi du học ở nước ngoài, tôi chơi thân với một cô bạn tên Ngọc. Kỳ thực tính tình và sở thích của hai đứa khác nhau vạn dặm nhưng vì cùng một kiểu người nên thành ra thân thiết. Chúng tôi đã luôn nhìn đời qua lăng kính màu xám, thấy chưa đủ dù không chắc liệu mình có cần nhiều hơn và sẽ ủ rũ âu lo khi ly nước chỉ còn một nửa. So với một số du học sinh khác, chúng tôi may mắn hơn rất nhiều khi có người nhà hậu thuẫn, chu cấp từ học phí đến tiền tiêu vặt. Nhưng lúc nào ngồi lại với nhau, chúng tôi cũng thở than sao mình bất hạnh quá.

Ảnh minh họa

Ngược lại với tôi và Ngọc, Tuyền là du học sinh hơn tôi một khóa. Chị xuất thân từ một gia đình làm nông ở miền Tây nghèo khó. Cả họ chắt chiu từng đồng để lo cho chị sang nước ngoài hòng đổi đời nhưng cũng chỉ lo được học phí năm đầu. Để có thể tiếp tục theo đuổi tri thức, chị Tuyền buộc phải chi tiêu dè sẻn và tất bật với các công việc làm thêm. Thậm chí chị phải làm chui, làm lén với đồng lương ít ỏi do chưa đủ tuổi lao động hợp pháp theo luật nước ngoài.

So với gia cảnh và chất lượng sinh hoạt, điểm khác biệt lớn nhất giữa chúng tôi và chị Tuyền là ở thái độ dành cho cuộc sống. Chị Tuyền lúc nào cũng cười. Chị gặp chuyện vui hay học hành vất vả, có khi một lúc cáng đáng hai, ba công việc làm thêm chị vẫn cười. Trong đáy mắt chị dường như luôn lấp lánh một thứ ánh sáng mãnh liệt mang tên hy vọng. Đường đời nhiều gian nan, chị Tuyền luôn có cách tìm ra những đóa hoa tích cực, lạc quan ven đường để vững chân bước tiếp. Chị nói chị biết ơn tất cả những điều dù tốt hay xấu đã tạo nên chị của ngày hôm nay. Và chị thấy hạnh phúc.

Có những người như vậy, họ dường như chẳng cần mải miết đeo đuổi hay tìm kiếm đâu xa mà hạnh phúc vẫn luôn nằm gọn trong tầm tay.

Có lẽ việc đau đáu tính xem phải đi bao xa mới chạm tới hạnh phúc ngay từ ban đầu đã là sai. Hạnh phúc không phải thứ mà ta cần trèo lên những vị trí quyền lực, những khu nhà cao cấp hơn là có thể đạt được. Hạnh phúc chỉ đơn giản là ly cocktail được pha trộn từ hỗn hợp cảm xúc mang tên tích cực, lạc quan và biết đủ. Mà những nguyên liệu này, ta có thể dễ dàng ươm trồng và dung dưỡng trong tâm hồn khi thay đổi cách nghĩ, cách nhìn nhận mọi việc.

Hạnh phúc chỉ đơn giản là ly cocktail được pha trộn từ hỗn hợp cảm xúc mang tên tích cực, lạc quan và biết đủ. Ảnh minh họa

Hóa ra chúng ta quyền năng hơn chúng ta tưởng, đủ để quyết định cuộc đời mình hạnh phúc hay bất hạnh. Điều đáng tiếc là có những người chưa đủ thông suốt để nhận ra quyền năng của mình, hay chưa đủ mạnh mẽ để nắm lấy quyền năng ấy. Nhưng chỉ cần chúng ta biết chính mình mới có khả năng tạo ra sự thay đổi thì dẫu có muộn màng hay khó khăn, ta luôn có thể sở hữu một cuộc sống tốt đẹp và hạnh phúc hơn. Giờ thì câu trả lời cho câu hỏi phải đi mất bao xa ta mới tới được hạnh phúc đã sáng rõ hơn bao giờ hết. Chúng ta chỉ cách hạnh phúc có một suy nghĩ mà thôi./.

Bài viết hay? Hãy đánh giá bài viết
user image
user image
User
Ý KIẾN

Công cha như núi Thái Sơn. Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra. Tình yêu thương vô bờ bến của mẹ cha dành cho các con không gì có thể đong đếm được. Dù biết là vậy, nhưng vẫn có nhiều người trong chúng ta, mãi cho đến khi không còn cha mẹ, mới chợt giật mình xót xa, tiếc nuối…

Hồi mới vào đại học, tôi ở trọ trên một căn phòng tầng 5 trong một khu tập thể cũ kĩ tại phố Trung Liệt. Cũng tại căn gác trọ ấy, lần đầu tiên tôi được biết thế nào là cơm bụi. Một suất cơm hồi đó chỉ 5.000 đồng nhưng cũng ngon và tươm tất lắm rồi. Nhớ và vui nhất lần các bạn cấp 3 ghé chơi, bạn bè mỗi đứa học một trường, cùng cảnh trọ học xa nhà, gặp nhau nơi Thủ đô vui không tả xiết.

Năm dài tháng rộng, dẫu yêu thương thế nào cũng khó có thể vượt qua sức mạnh của thời gian. Nhưng, vẫn có một người, bao năm vẫn vậy, chưa một lần quên bóng hình của người mình thương.

Có một người con gái, trong một chiều mùa hạ, nhớ về Hà Nội bằng một bức tranh trong ký ức với những gam màu lấp lánh, pha nét thâm trầm, sâu sắc, một bức tranh chứa đựng bao tình cảm dành cho Hà Nội yêu thương.

Hè về, khi nhành phượng thắp sắc đỏ lên khoảng trời trong xanh là lúc học trò rời xa trường lớp. Màu hoa phượng không chỉ gợi cho ai đó nhớ về tuổi học trò mà còn dội vào lòng người biết bao nỗi nhớ thương bóng hình người mẹ yêu dấu…

Trời có lúc nắng lúc mưa. Phố bình thản đón mưa đón nắng. Có chăng chỉ có con người ta vì nắng vì mưa mà xúc cảm.