Những khờ dại của thanh xuân Có những điều trong cuộc sống, phải đi qua một quãng rất dài, ta mới đủ bình thản để nhìn lại. Và khi ấy, thay vì tiếc nuối hay dằn vặt, ta chỉ khẽ mỉm cười vì hiểu rằng, tất cả những gì đã từng xảy ra - kể cả những vụng về, nông nổi - đều là một phần không thể thiếu của tuổi trẻ.
Ký ức Điện Biên Có những ký ức không nằm yên trong quá khứ, mà vẫn âm thầm chảy trong hiện tại, như một mạch ngầm nuôi dưỡng lòng biết ơn và niềm tự hào. Và mỗi khi tháng Năm trở lại - thời khắc gợi nhắc về một dấu mốc không thể nào quên của dân tộc - những câu chuyện về Điện Biên lại được nhắc nhớ, không chỉ qua trang sử, mà còn qua ký ức của những con người đã đi qua chiến tranh.
Tiểu thuyết 'Mưa mùa hạ' (phần 4) - Ma Văn Kháng Rời miền núi sau nhiều thất bại, Trọng về cơ quan chống lụt với tư tưởng ngày càng cứng rắn và kiêu ngạo trong việc bảo vệ lý tưởng "sống đẹp". Anh quyết liệt bài trừ cái xấu nhưng sự kiên định ấy lại nhuốm màu cực đoan. Theo dõi con trai, ông giáo Cần vừa tự hào về sự chính trực, vừa lo lắng cho sự non nớt của anh trước những va đập thực tế.
Tiểu thuyết 'Mưa mùa hạ' (phần 5) - Ma Văn Kháng Mối quan hệ giữa Trọng và Loan rạn nứt sâu sắc khi sự khác biệt về nhận thức và lối sống lộ rõ dưới cơn mưa. Trọng bất lực nhìn Loan cười cợt với những gã thanh niên thô lỗ, nhận ra khoảng cách giữa hai người đã không thể lấp đầy. Anh cô độc trong những dự định lớn lao, thậm chí không thể sẻ chia về nhiệm vụ nguy hiểm sắp tới tại tuyến đê xung yếu.
Tiểu thuyết 'Mưa mùa hạ' (phần 6) - Ma Văn Kháng Chuyến thăm bạn cũ của ông giáo Cần phơi bày hai thái cực sống: một nhà thơ vẫn giữ cốt cách trí thức, sắc sảo phê phán cái xấu; và một cựu chủ tịch huyện đã buông bỏ lý tưởng để hài lòng với việc buôn bán nhỏ tầm thường. Sự đối lập này khắc họa rõ nét sự phân hóa nhân cách và cách mỗi cá nhân thích nghi với biến động thời đại.
Mimosa từ đâu em đến Có những loài hoa không chỉ nở theo mùa mà còn nở theo những miền cảm xúc rất riêng. Và có những câu chuyện, tưởng như rất khẽ thôi nhưng lại đủ để người ta giữ mãi trong lòng. Giữa một buổi trưa Đà Lạt, dưới tán mimosa vàng rơi lặng lẽ, có người đã đứng lại. Và trong khoảnh khắc ấy, cô hiểu rằng, có những điều trong đời không phải để giữ mà là để buông.
Tiểu thuyết 'Mưa mùa hạ' (phần 6) - Ma Văn Kháng Tiểu thuyết 'Mưa mùa hạ' (phần 6) - Ma Văn Kháng Chuyến thăm bạn cũ của ông giáo Cần phơi bày hai thái cực sống: một nhà thơ vẫn giữ cốt cách trí thức, sắc sảo phê phán cái xấu; và một cựu chủ tịch huyện đã buông bỏ lý tưởng để hài lòng với việc buôn bán nhỏ tầm thường. Sự đối lập này khắc họa rõ nét sự phân hóa nhân cách và cách mỗi cá nhân thích nghi với biến động thời đại.
Mimosa từ đâu em đến Mimosa từ đâu em đến Có những loài hoa không chỉ nở theo mùa mà còn nở theo những miền cảm xúc rất riêng. Và có những câu chuyện, tưởng như rất khẽ thôi nhưng lại đủ để người ta giữ mãi trong lòng. Giữa một buổi trưa Đà Lạt, dưới tán mimosa vàng rơi lặng lẽ, có người đã đứng lại. Và trong khoảnh khắc ấy, cô hiểu rằng, có những điều trong đời không phải để giữ mà là để buông.
Tiểu thuyết 'Mưa mùa hạ' (phần 5) - Ma Văn Kháng Tiểu thuyết 'Mưa mùa hạ' (phần 5) - Ma Văn Kháng Mối quan hệ giữa Trọng và Loan rạn nứt sâu sắc khi sự khác biệt về nhận thức và lối sống lộ rõ dưới cơn mưa. Trọng bất lực nhìn Loan cười cợt với những gã thanh niên thô lỗ, nhận ra khoảng cách giữa hai người đã không thể lấp đầy. Anh cô độc trong những dự định lớn lao, thậm chí không thể sẻ chia về nhiệm vụ nguy hiểm sắp tới tại tuyến đê xung yếu.
Ký ức Điện Biên Ký ức Điện Biên Có những ký ức không nằm yên trong quá khứ, mà vẫn âm thầm chảy trong hiện tại, như một mạch ngầm nuôi dưỡng lòng biết ơn và niềm tự hào. Và mỗi khi tháng Năm trở lại - thời khắc gợi nhắc về một dấu mốc không thể nào quên của dân tộc - những câu chuyện về Điện Biên lại được nhắc nhớ, không chỉ qua trang sử, mà còn qua ký ức của những con người đã đi qua chiến tranh.
Tiểu thuyết 'Mưa mùa hạ' (phần 4) - Ma Văn Kháng Tiểu thuyết 'Mưa mùa hạ' (phần 4) - Ma Văn Kháng Rời miền núi sau nhiều thất bại, Trọng về cơ quan chống lụt với tư tưởng ngày càng cứng rắn và kiêu ngạo trong việc bảo vệ lý tưởng "sống đẹp". Anh quyết liệt bài trừ cái xấu nhưng sự kiên định ấy lại nhuốm màu cực đoan. Theo dõi con trai, ông giáo Cần vừa tự hào về sự chính trực, vừa lo lắng cho sự non nớt của anh trước những va đập thực tế.
Những khờ dại của thanh xuân Những khờ dại của thanh xuân Có những điều trong cuộc sống, phải đi qua một quãng rất dài, ta mới đủ bình thản để nhìn lại. Và khi ấy, thay vì tiếc nuối hay dằn vặt, ta chỉ khẽ mỉm cười vì hiểu rằng, tất cả những gì đã từng xảy ra - kể cả những vụng về, nông nổi - đều là một phần không thể thiếu của tuổi trẻ.
Tiểu thuyết 'Mưa mùa hạ' (phần 3) - Ma Văn Kháng Tiểu thuyết 'Mưa mùa hạ' (phần 3) - Ma Văn Kháng Giữa thực tại bất an khi trưởng phòng Nam đổ bệnh, Trọng tìm về thư viện thành phố làm nơi trú ẩn tinh thần. Cuộc gặp gỡ với người kỹ sư trẻ hào hiệp tặng sách quý đã thắp lại trong anh niềm tin vào lòng tốt. Đây là biểu tượng của sự tử tế và trách nhiệm, giúp Trọng vững tin vào những giá trị cao đẹp vẫn tồn tại giữa xã hội nhiễu nhương.
Mùa Tagalau đầu tiên Mùa Tagalau đầu tiên Có những mùa trong đời không chỉ đi qua bằng thời tiết mà đi qua bằng một sự thay đổi rất sâu bên trong mỗi người. Đó là khi ta rời khỏi một vùng ký ức quen thuộc, để bước vào một vùng đất mới - nơi mọi thứ đều lạ, và chính mình cũng trở nên khác đi. Có người đã có một mùa như thế - Mùa Tagalau đầu tiên trên đất Chăm.
Tiểu thuyết 'Mưa mùa hạ' (phần 2) - Ma Văn Kháng Tiểu thuyết 'Mưa mùa hạ' (phần 2) - Ma Văn Kháng Tại cơ quan thủy lợi, bức tranh hậu chiến hiện lên đầy u ám với nạn đầu cơ và sự xuống cấp đạo đức. Giữa những mâu thuẫn nội bộ và thực tại thiếu thốn, những trí thức như Trọng phải đấu tranh để giữ gìn lý tưởng.
Cứ để mọi thứ như nó đang là Cứ để mọi thứ như nó đang là Giữa một thế giới mà mọi thứ đều được lý giải, được gọi tên, được gắn nhãn và tìm kiếm ý nghĩa… có khi nào bạn cảm thấy mệt mỏi vì phải “hiểu” quá nhiều chưa? Có những lúc, ta nhìn một sự việc không còn bằng cảm xúc ban đầu, mà lập tức đi tìm một tầng nghĩa phía sau nó.
Tiểu thuyết 'Mưa mùa hạ' (phần 1) - Ma Văn Kháng Tiểu thuyết 'Mưa mùa hạ' (phần 1) - Ma Văn Kháng Dù ra đời gần nửa thế kỷ, tiểu thuyết "Mưa mùa hạ" của Ma Văn Kháng vẫn giữ nguyên giá trị thời đại khi khắc họa cuộc chiến chống lũ lụt đầy anh hùng và bền bỉ của nhân dân. Tác giả không chỉ vẽ nên bức tranh xã hội biến động mà còn lồng ghép những chiêm nghiệm triết lý sâu sắc về lịch sử và nhân sinh.
Nhớ bún ốc nguội Hà Nội Nhớ bún ốc nguội Hà Nội Có những món ăn không chỉ để no lòng, mà còn để lấp đầy một khoảng trống rất sâu trong ký ức. Đó là khi hương vị trở thành một chiếc chìa khóa - chỉ cần chạm khẽ, cả một miền thương nhớ sẽ mở ra.
Tiểu thuyết 'Đắm bầy virus' (phần cuối) - Nguyễn Văn Học Tiểu thuyết 'Đắm bầy virus' (phần cuối) - Nguyễn Văn Học Theo sinh nguyện của anh Muối, Hào dùng phần gốc cây sưa còn lại để tạc tượng tổ tiên, bố và anh trai như cách giữ gìn cội nguồn danh dự gia đình. Sau cái chết của cha, Kiên thực sự thay đổi: từ một kẻ ăn chơi sa ngã trở thành người con trưởng thành, biết hối cải, chăm lo mẹ già, hương khói tổ tiên và quyết tâm bảo vệ di sản gia đình.
Mỗi người đi qua đời ta như một dấu chạm rất khẽ Mỗi người đi qua đời ta như một dấu chạm rất khẽ Có những cuộc gặp gỡ trong đời không đủ dài để gọi tên, nhưng lại đủ sâu để ở lại: không ồn ào, không rực rỡ, chỉ là một dấu chạm rất khẽ nhưng khi ngoảnh lại, ta vẫn nhận ra: mình đã từng thay đổi, dù chỉ một chút, vì sự hiện diện của ai đó.
Tiểu thuyết 'Đắm bầy virus' (phần 19) - Nguyễn Văn Học Tiểu thuyết 'Đắm bầy virus' (phần 19) - Nguyễn Văn Học Cái chết của anh Muối trở thành biểu tượng cho sự gục ngã của lớp người sống vì đạo lý trước sự tàn phá của lòng tham đô thị hóa và bầy virus cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Sau mất mát ấy, Hào chìm trong đau đớn, mộng mị và những suy tư về đức tin con người, chúa trời, sự thiện ác.
Nhớ mùa mộc lan Hà Nội Nhớ mùa mộc lan Hà Nội Có những loài hoa không gắn với sự rực rỡ, cũng chẳng cần một mùa quá dài để người ta nhớ, nhưng chỉ cần một lần bắt gặp, ở đúng thời điểm, lại có thể ở lại rất lâu trong ký ức.
Tiểu thuyết 'Đắm bầy virus' (phần 18) - Nguyễn Văn Học Tiểu thuyết 'Đắm bầy virus' (phần 18) - Nguyễn Văn Học Hào và thầy Hoàng nhìn rõ sự xuống cấp đạo đức khi thanh niên bị cuốn vào đua đòi cờ bạc và lối sống thực dụng, khiến làng quê thanh bình trở thành điểm nóng bất an. Trong khi đó, anh Muối ngày càng suy kiệt cả thể xác lẫn tinh thần vì chứng kiến hai con trai liên tiếp phá hoại cây sưa đỏ - báu vật gia đình và biểu tượng danh dự tổ tiên.
Những thanh âm hòa bình Những thanh âm hòa bình Có những ngày tháng Tư, chỉ cần bước chậm lại một chút, ta sẽ nghe được rất nhiều thanh âm quen thuộc - những thanh âm tưởng như giản dị, nhưng lại là điều quý giá nhất mà cuộc sống ban tặng.
Tiểu thuyết 'Đắm bầy virus' (phần 17) - Nguyễn Văn Học Tiểu thuyết 'Đắm bầy virus' (phần 17) - Nguyễn Văn Học Qua hình ảnh cây cổ thụ già nua chứng kiến mọi biến động, ở phần này, tác phẩm tiếp tục khắc họa sâu sắc sự suy tàn của các giá trị truyền thống trước lòng tham, bạo lực và cơn hỗn loạn thời đại, cho thấy dịch bệnh không chỉ tàn phá con người về thể xác mà còn phơi bày những rạn nứt nghiêm trọng trong đạo đức, niềm tin và nền tảng gia đình xã hội.
Chiếc đàn ghi ta của nội Chiếc đàn ghi ta của nội Có những kỷ vật trong đời không chỉ đơn thuần là một món đồ, mà là nơi lưu giữ ký ức, là sợi dây nối giữa quá khứ và hiện tại. Có những âm thanh, khi cất lên, không chỉ là giai điệu mà là cả một đời người. Với ai đó, chiếc đàn ghi ta của nội chính là một điều như thế.
Tiểu thuyết 'Đắm bầy virus' (phần 16) - Nguyễn Văn Học Tiểu thuyết 'Đắm bầy virus' (phần 16) - Nguyễn Văn Học Giãn cách đại dịch làm trầm trọng thêm sự đổ vỡ tại xã Tiến Thắng: gia đình anh Muối tan tác vì con cái hư hỏng, Hào khủng hoảng đức tin trước bất hạnh của con gái. Sự bức bối vì phong tỏa đẩy thanh niên làng vào những trò đua xe, đánh nhau ngông cuồng. Qua đó, tác giả phơi bày sự băng hoại đạo đức và nỗi đau gia đình bị đẩy đến tận cùng trong bối cảnh đô thị hóa nông thôn.
Lỡ cả đời không rực rỡ thì sao? Lỡ cả đời không rực rỡ thì sao? Có những lúc trong cuộc đời, ta chợt dừng lại và tự hỏi: Liệu mình đã từng có một khoảnh khắc thật sự rực rỡ hay chưa? Hay mọi thứ cứ lặng lẽ trôi qua, bình thường đến mức không để lại dấu ấn gì? Tôi nghĩ rằng, trong đời sống riêng của mỗi con người, ai rồi cũng có ít nhất một lần rực rỡ. Chỉ là đôi khi ta không nhận ra, hoặc ta không gọi đó là rực rỡ mà thôi.
Tiểu thuyết 'Đắm bầy virus' (phần 15) - Nguyễn Văn Học Tiểu thuyết 'Đắm bầy virus' (phần 15) - Nguyễn Văn Học Bi kịch làng Tiến Thắng lên đỉnh điểm khi lòng tham xé nát tình thân: Tỏ hành hung mẹ ruột vì bà bí mật bán đất để phòng thân; còn Kiên bỏ trốn sau khi thú nhận cưa trộm cây sưa. Những hành vi bất hiếu và tư tưởng làm giàu bằng mọi giá của lớp trẻ phơi bày sự băng hoại đạo đức tàn khốc, đẩy các gia đình vào cảnh tan vỡ và bế tắc.
Sử quân tử bên nhà Sử quân tử bên nhà Giàn sử quân tử bên một mái hiên quê có thể chỉ là một hình ảnh nhỏ bé trong rất nhiều ký ức đời người. Nhưng đôi khi, chính những điều nhỏ bé ấy lại là nơi thời gian chọn để ở lại.
Tiểu thuyết 'Đắm bầy virus' (phần 14) - Nguyễn Văn Học Tiểu thuyết 'Đắm bầy virus' (phần 14) - Nguyễn Văn Học Đạo đức làng quê băng hoại đến mức tàn nhẫn khi lòng tham đất đai dẫn đến thảm cảnh em giết anh ruột. Những cái chết liên tiếp do bạo lực và sự vô cảm khiến cộng đồng chìm trong ám ảnh và khủng hoảng tinh thần. Dù hình tượng cây sưa vẫn le lói niềm tin, nhưng sự thực dụng đã gần như cắt đứt mọi giá trị nhân tính và mối gắn kết với thiên nhiên.
Lời vọng từ đất Tổ Lời vọng từ đất Tổ Có những hành trình không chỉ là đi qua một vùng đất, mà là đi sâu vào chính tâm hồn mình. Và với ai đó, một ngày trở về đất Tổ Phú Thọ vào độ tháng Ba âm lịch… là một hành trình như thế.
Tiểu thuyết 'Đắm bầy virus' (phần 13) - Nguyễn Văn Học Tiểu thuyết 'Đắm bầy virus' (phần 13) - Nguyễn Văn Học Làng quê chìm trong u ám khi đường dây bán nội tạng bị phanh phui, phơi bày sự thật hàng chục thanh niên bán thận để ăn chơi. "Virus" suy đồi đạo đức lây lan tàn khốc không kém dịch Covid-19, gây ra những cái chết trắng và nỗi hoang mang tột độ. Giữa cơn khủng hoảng, Hảo nhận ra con người chỉ có thể tự cứu rỗi bằng cách thức tỉnh đức tin và quay lại với các giá trị nhân văn cốt lõi.
Nhớ về ngày Giỗ Tổ Nhớ về ngày Giỗ Tổ Có những ngày trong năm không chỉ được đánh dấu bằng thời gian, mà còn được ghi nhớ bằng cảm xúc. Với người Việt, mùng 10 tháng Ba âm lịch - ngày Giỗ Tổ Hùng Vương - là một ngày như thế. Dù ở bất cứ đâu, trong lòng mỗi người dường như đều có một lời nhắc rất khẽ: hãy nhớ về cội nguồn.
Tiểu thuyết 'Đắm bầy virus' (phần 12) - Nguyễn Văn Học Tiểu thuyết 'Đắm bầy virus' (phần 12) - Nguyễn Văn Học Bi kịch gia đình anh Muối lên đến đỉnh điểm khi con trai bán thận để mua xe, biểu hiện rõ nhất của "virus" thực dụng đang tàn phá làng quê. Lớp trẻ bỏ bê lao động, bán đất, cắm sổ đỏ để chạy theo thói hưởng thụ phù phiếm. Nỗi đau của anh Muối phơi bày một thực tế cay đắng: khi vật chất lên ngôi, đạo đức và tình thân bị hủy hoại tàn khốc.
Phút tĩnh lặng Phút tĩnh lặng Giữa nhịp sống ngày càng vội vã, có lẽ điều chúng ta thiếu không phải là thông tin, mà là những khoảng lặng - những khoảng lặng đủ sâu để mỗi người kịp nhìn lại mình, trước khi lại bị cuốn đi trong guồng quay quen thuộc của một ngày mới.
Tiểu thuyết 'Đắm bầy virus' (phần 11) - Nguyễn Văn Học Tiểu thuyết 'Đắm bầy virus' (phần 11) - Nguyễn Văn Học Cơn sốt đất và gỗ sưa đã biến làng quê thành "thương trường" đầy rẫy sự trục lợi. Trong khi gia đình anh Muối bị bủa vây bởi những kẻ đầu cơ, thì một bộ phận chính quyền và người dân cũng đánh mất bản chất để chạy theo đồng tiền. Hệ lụy đau xót nhất là đất sản xuất mất dần, còn thế hệ trẻ thì lún sâu vào lối sống hưởng thụ, đua đòi và quay lưng với những giá trị lao động chân chính.
Nhớ món bánh trứng kiến Nhớ món bánh trứng kiến Có những hương vị không chỉ đơn thuần là món ăn, mà còn là ký ức, là quê nhà, là một phần tuổi thơ không thể gọi tên. Trong dòng chảy vội vã của cuộc sống, đôi khi chỉ cần một mùi hương thoảng qua cũng đủ đánh thức cả một miền thương nhớ. Và với một người con xa quê, ký ức ấy có thể bắt đầu từ một món bánh rất đỗi giản dị - bánh trứng kiến.
Tiểu thuyết 'Đắm bầy virus' (phần 10) - Nguyễn Văn Học Tiểu thuyết 'Đắm bầy virus' (phần 10) - Nguyễn Văn Học Qua các yếu tố huyền ảo như "hồn cổng", "hồn giếng", "hồn cây", tác giả cá biệt hóa nỗi đau của làng quê đang bị bức tử. Những linh hồn này hiện về như lời cảnh báo và trách móc trước sự vô tâm, thực dụng của con người. Hảo đứng giữa hai làn nước: vừa thấu suốt sự xuống cấp của cộng đồng khi đánh đổi ký ức lấy vật chất, vừa cay đắng bất lực trước dòng xoáy đô thị hóa không thể đảo ngược.
Hương Dẻ trước hiên nhà Hương Dẻ trước hiên nhà Có những điều rất nhỏ thôi, nhưng lại đủ để níu giữ một thành phố trong ký ức của mỗi người. Với tôi, Hà Nội không chỉ được nhớ bằng những con phố đông đúc hay những mùa hoa rực rỡ, mà còn bởi những mùi hương rất khẽ - thứ hương chỉ cần thoảng qua cũng đủ làm lòng người dịu lại. Và trong tất cả, có một người nhớ nhất… là hương Dẻ trước hiên nhà.
Tiểu thuyết 'Đắm bầy virus' (phần 9) - Nguyễn Văn Học Tiểu thuyết 'Đắm bầy virus' (phần 9) - Nguyễn Văn Học Dịch bệnh khiến hội xuân đình trệ, làm dâng trào nỗi cô đơn và dòng hồi ức của Hảo về mối tình dang dở với Huê bên hàng xoan cũ. Trong sự tĩnh lặng ấy, anh đau xót nhận ra làng quê đang bị tàn phá kép: bởi dịch bệnh hữu hình và bởi "virus" thực dụng, sốt đất đang làm xói mòn mọi giá trị truyền thống.
Thơ mộng xích lô Hà Nội Thơ mộng xích lô Hà Nội Có những cách rất riêng để cảm nhận một thành phố. Có người chọn đi thật nhanh để kịp bắt nhịp với hiện đại. Nhưng cũng có người muốn chậm lại một chút, để lắng nghe những thanh âm rất khẽ của ký ức. Với Hà Nội, có lẽ một trong những cách chậm rãi và thơ mộng nhất chính là ngồi trên một chiếc xích lô, để phố phường trôi qua trước mắt như một thước phim cũ.
Tiểu thuyết 'Đắm bầy virus' (phần 8) - Nguyễn Văn Học Tiểu thuyết 'Đắm bầy virus' (phần 8) - Nguyễn Văn Học Cuộc gặp gỡ giữa gia đình Hảo và ông Giao nhằm hàn gắn cho Tỏ - Ước kết thúc bằng những thỏa thuận trên giấy tờ: không bạo hành, đăng ký kết hôn lại và ra mắt họ hàng. Tuy nhiên, sự nhún nhường của ông Giao không khỏa lấp được thái độ sắc sượt, thiếu thành khẩn của Tỏ. Cuộc hòa giải hiện lên đầy bất an, báo hiệu những cam kết này chỉ là hình thức và khó có thể mang lại hạnh phúc thực sự.
Bước đầu tiên của yêu thương Bước đầu tiên của yêu thương Có những buổi sớm rất đỗi dịu dàng - khi nắng còn non, khi gió còn lặng sau rặng cau cuối vườn - ta chợt nhận ra lòng mình đầy lên một cảm giác thật khó gọi tên. Có lẽ đó là sự biết ơn. Biết ơn vì mình còn được sống, được yêu thương, được đi qua những vấp ngã để rồi lớn lên theo cách rất riêng của mình. Hành trình ấy, nếu nhìn lại, luôn bắt đầu từ những điều gần gũi nhất.
Tiểu thuyết 'Đắm bầy virus' (phần 7) - Nguyễn Văn Học Tiểu thuyết 'Đắm bầy virus' (phần 7) - Nguyễn Văn Học Làng Đại Điền bị xáo trộn bởi cơn sốt "giàu sang ảo" và thói đua đòi vật chất hợm hĩnh. Hình ảnh cây cổ thụ và bầy chim trở thành điểm tựa bình yên duy nhất, đối lập hoàn toàn với thực tại đạo đức xuống cấp. Qua nỗi trăn trở của Hảo, tác phẩm phê phán lối sống thực dụng đang tàn phá cốt cách và những giá trị truyền thống tốt đẹp của quê hương.
Cả cuộc đời dành hết cho con Cả cuộc đời dành hết cho con Trong mỗi chúng ta, ai rồi cũng có một miền ký ức không thể chạm tới - nơi có bóng dáng của mẹ, có những tháng ngày gian khó mà khi đi qua rồi, chỉ còn lại nỗi thương nhớ âm thầm.
Tiểu thuyết 'Đắm bầy virus' (phần 6) - Nguyễn Văn Học Tiểu thuyết 'Đắm bầy virus' (phần 6) - Nguyễn Văn Học Bất chấp sự ngăn cản của gia đình, Ước mù quáng tin vào lời hối lỗi giả tạo của Tỏ và quyết định quay lại với người chồng bạo hành. Đỉnh điểm của bi kịch là hành động tự chặt ngón tay để thể hiện quyết tâm và sự dằn vặt, khiến ông Hảo hoàn toàn bất lực trước sự mê muội của con gái.
Còn trong vệt nắng tháng Tư… Còn trong vệt nắng tháng Tư… Tháng Tư về, mang theo một thứ nắng rất riêng - không còn non tơ dịu ngọt của mùa xuân, mà đã bắt đầu hanh hao, chói chang, như báo hiệu một vòng quay mới của thời gian. Nhưng trong cái nắng có phần gay gắt ấy, lại ẩn chứa biết bao ký ức, bao nỗi niềm và cả những yêu thương lặng thầm được chắt chiu qua năm tháng.
Tiểu thuyết 'Đắm bầy virus' (phần 5) - Nguyễn Văn Học Tiểu thuyết 'Đắm bầy virus' (phần 5) - Nguyễn Văn Học Tác phẩm ví von lòng tham và thói sĩ diện như một loại "virus" lây lan khắp làng quê. Phong trào vay mượn để mua ô tô "làm sang", so bì giữa các dòng họ khiến giá trị sống bị méo mó. Con người sẵn sàng đánh đổi cả sức khỏe và đạo đức để thỏa mãn vẻ hào nhoáng bên ngoài, đẩy cộng đồng vào vòng xoáy hệ lụy tiêu cực.
Vườn xanh trong ngõ nhỏ Vườn xanh trong ngõ nhỏ Giữa nhịp sống đô thị chật chội, khi những khoảng xanh ngày càng thu hẹp, có lẽ ai trong chúng ta cũng từng ao ước giữ lại cho mình một góc nhỏ bình yên - nơi có cây cỏ, có hương thơm, và có cảm giác được trở về. Không cần phải là một khu vườn rộng lớn, đôi khi, chỉ một khoảng sân nhỏ thôi, cũng đủ để nuôi dưỡng tâm hồn.
Tiểu thuyết 'Đắm bầy virus' (phần 4) - Nguyễn Văn Học Tiểu thuyết 'Đắm bầy virus' (phần 4) - Nguyễn Văn Học Phần này khắc họa sự đối lập giữa nghị lực và nỗi đau: Anh Muối - người thương binh vượt khó bằng lao động nghĩa tình, trở thành điểm tựa tinh thần cho Hảo. Ngược lại, mối tình Hảo - Huê tan vỡ đầy bi kịch do rào cản tôn giáo; Huê phải giấu chuyện mang thai để lấy người khác nhằm giữ danh dự. Vết thương lòng này trở thành ký ức ám ảnh, nuôi dưỡng chiều sâu nội tâm của Hảo.
Nhớ mùa nhót chín Nhớ mùa nhót chín Trong hành trình của mỗi người, luôn có một miền ký ức lặng lẽ mà bền bỉ - nơi chỉ cần một mùi hương, một âm thanh hay một hương vị quen thuộc cũng đủ làm sống dậy cả một khoảng trời đã xa. Đó có thể là làn khói bếp chiều, tiếng gà gáy sớm, hay đơn giản là một mùa quả quê nhà.
Tiểu thuyết 'Đắm bầy virus' (phần 3) - Nguyễn Văn Học Tiểu thuyết 'Đắm bầy virus' (phần 3) - Nguyễn Văn Học Tác phẩm đối lập ký ức tuổi thơ trong sáng, ham học của nhà báo Hảo bên cây cổ thụ với thực tại cay đắng khi trưởng thành. Dù thành đạt trong sự nghiệp, anh lại bất lực trước bi kịch hôn nhân của con gái. Mọi nỗ lực hòa giải của Hảo đều thất bại khi anh nhận ra gia đình thông gia đã hoàn toàn bị tha hóa, đặt giá trị đất đai và của cải lên trên tình nghĩa con người.
Cuối trời mây trắng bay Cuối trời mây trắng bay Có những khoảnh khắc rất giản dị trong đời sống lại khiến con người ta chợt muốn dừng lại để lắng nghe chính mình. Đó có thể là một buổi chiều lặng gió, khi bầu trời cao vời vợi và những cụm mây trắng lững lờ trôi về phía cuối chân trời. Mây vẫn bay theo cách của mây, còn lòng người thì lặng lẽ chạm vào những miền ký ức cũ.
Tiểu thuyết 'Đắm bầy virus' (phần 2) - Nguyễn Văn Học Tiểu thuyết 'Đắm bầy virus' (phần 2) - Nguyễn Văn Học Cơn sốt đất và lối sống thực dụng đã xé tan sự yên bình của xã Tiến Thắng, biến đất đai thành miếng mồi cho cò mồi săn đuổi. Nhà báo Hảo đau xót chứng kiến tình làng nghĩa xóm xuống cấp, gia đình rạn nứt khi những giá trị tinh thần truyền thống bị vùi lấp bởi cơn lốc tiền bạc và đô thị hóa.
Với Huế tháng Tư Với Huế tháng Tư Có những vùng đất chỉ cần đặt chân tới một lần là đã đủ để nhớ rất lâu, không phải bởi sự náo nhiệt hay hào nhoáng, mà bởi nhịp sống lặng lẽ, dịu dàng như một bản nhạc chậm. Huế - với nhiều người - chính là một nơi như thế. Và đặc biệt, Huế vào tháng Tư dường như mang trong mình một vẻ đẹp rất riêng: vừa trong trẻo của mùa xuân còn vương lại, vừa phảng phất hơi thở của những ngày đầu hạ.