Sắc tím tôi yêu

Những cơn mưa bụi như giục giã hoa xoan bung tràn sắc tím. Sắc tím của hoa làm hồn tôi mê đắm. Tôi yêu hoa xoan hay tôi yêu màu tím mỏng nhẹ. Tôi yêu hoa xoan hay thương đời hoa ngắn ngủi.

Chiều nay, mời bạn nghe những dòng tự sự của Chu Minh trong sắc tím của một màu hoa mang đầy hoài niệm.

Một ngày, hoa xoan về ngang ngõ. Ta như người khách lạ, lạc giữa màu hoa xưa… Những cơn mưa bụi như giục giã hoa xoan bung tràn sắc tím. Sắc tím của hoa làm hồn tôi mê đắm. Tôi yêu hoa xoan hay tôi yêu màu tím mỏng nhẹ. Tôi yêu hoa xoan hay thương đời hoa ngắn ngủi.

Một sáng, hoa xoan rắc nhớ nhung tràn mặt đất. Đất bồi hồi đón những cánh hoa rơi nhẹ, mỏng lắm. Mà yêu thương nhiều lắm. Tháng hai, tháng của hoa xoan tím nồng lễ hội. Tôi mơ một lần về hò hẹn với ngày xưa.

Những chùm hoa tím nhẹ bồng bềnh như mây, cứ nhẹ nhàng dập dờn trong gió xuân rồi buông những cánh hoa tim tím theo những bụi mưa phủ tím cả một vùng. Ảnh: T.L

Ngày xưa của tôi miên man sắc tím. Ngõ nhà tôi luôn được quét bằng chổi rơm vun đầy những cánh hoa. Hoa xoan đẹp, thơm. Hoa xoan gợi nhớ những buổi chơi đồ hàng cùng bè bạn. Chúng tôi gom cánh hoa rụng trên mặt đất trong tàu lá chuối vừa cắt ở góc vườn. Hoa xoan bời bời tím. Rất nhẹ nhàng, khẽ khàng như sợ hoa tan. Chúng tôi dùng hoa xoan giả làm gạo. Gạo hoa xoan mịn màng mát rượi trong tay. Chúng tôi chuyền cho nhau từng vốc gạo hoa nhận về vô vàn tiền lá. Tiếng cười đùa, mời chào vang cả ngõ quê.

Hoa xoan cùng tôi suốt những năm thơ ấu với bao trò chơi mê mải. Nhớ những buổi mẹ sai quét ngõ lại tiếc màu tím rải tràn mặt đất. Cha bảo rồi hoa lại sẽ rụng, sẽ lại phủ tím ngõ. “Lạ nhỉ, sao hoa lại phải rơi", nhà thơ Xuân Diệu từng ngỡ ngàng thốt lên như vậy. Sao hoa lại phải rơi? Sao đời hoa ngắn ngủi? Hoa có tiếc lúc kiêu sa diệu vợi? Hoa có tiếc lúc bao người trầm trồ tán dương? Đời hoa cũng như đời người làm sao cưỡng lại được quy luật của đất trời. Hoa nở hoa tàn là lẽ đương nhiên. Làm sao cưỡng lại.

Có lẽ mọi thứ trên đời sẽ đều đáng quý khi nó dễ tan vỡ, dễ mất đi. Trong suốt cuộc đời của mỗi người có biết bao thứ chợt đến chợt đi. Bao người đã bước qua nhau vội vã. Chỉ đến khi ta cảm thấy thiếu vắng, hụt hẫng ta mới nhớ đến những thứ từng bên ta, những người đã từng cùng ta đi qua một quãng đời đáng nhớ. Có phải mọi thứ đã mất đi đều đáng quý? Những mùa hoa xoan cứ nở rồi tàn suốt dọc đời tôi. Đôi khi cũng vì một lý do nào đó mà lòng tôi hờ hững. Chợt tiếc những lần đã vô cảm vô tâm.

Hoa xoan vẫn tím mỏng manh giữa trời quê. Đôi lần đi qua tôi bất chợt dừng lại dưới rặng cây. Hoa lặng im không nói. Hay hoa đã quên rồi người bạn thuở ấu thơ? Tôi nhìn lại lòng mình có gì như đổ vỡ, có gì như nuối tiếc.

Ảnh minh họa: VOV

Làng quê bây giờ những con đường đất dần được bê tông hóa. Những ngõ nhỏ với bờ rào một thuở xanh mát bóng cây, tím rịm hoa xoan dần ít đi thay bằng bờ tường bê tông vô tri gợi lên trong tôi niềm tiếc nuối. Tiếc nuối những gì xưa cũ không còn. Dù biết không thể nào cưỡng lại nhưng sao tim tôi cứ thấy tiếc nhớ. Có lẽ sắc hoa xoan rồi đây sẽ chỉ còn lại trong ký ức xưa cũ của những người đã đi qua những năm tháng cũ càng.

Có lần tôi giao cho học sinh bài tập có hình ảnh hoa xoan. Học sinh ngơ ngác hỏi tôi hoa xoan là hoa gì. Tôi thấy có chút hẫng hụt trong tim. Tôi bắt đầu nói về loài hoa mà tôi yêu. Ngay trên đường đến lớp, mỗi ngày tôi và các em vẫn đi dưới bóng mát, dưới sắc hoa xoan. Chỉ cần dừng lại, ngước mắt lên là sẽ gặp ngay sắc tím của hoa. Và để học sinh có hình dung về hoa xoan, tôi đành mở bộ sưu tập trên điện thoại ra, chỉ cho các em xem từng bức ảnh. Và một lần nữa tôi gặp lại mình những năm tháng xa xôi…

Bài viết hay? Hãy đánh giá bài viết
user image
user image
User
Ý KIẾN

Trên con đường đời sẽ có những khúc cua và những ngã rẽ. Đôi khi ta chọn đi hướng đó không phải vì ta mà chỉ vì một ai hay một điều gì đó. Mỗi một sự chọn lựa là một sự đánh đổi, mà không ai biết được những điều ở phía trước có được như mình mong muốn hay không.

Trong ký ức của tôi nhớ mãi một khung cảnh giữa trời xanh biếc, đám đông người lớn trẻ con tập trung lại cùng đứng dưới tán cây đưa tay đón cánh ngọc kỳ lân rơi. Bởi chúng tôi đều tâm niệm ai hứng được hoa rơi trên tay sẽ có cuộc sống hạnh phúc và bình an.

Tiếng còi tàu đã trở thành một phần trong cuộc sống hằng ngày của gia đình tôi. Với má, tiếng còi tàu thay cho chiếc đồng hồ để má biết tới giờ cơm nước cho ba, gọi bọn nhỏ đến trường hay đến giờ ra vườn cuốc cỏ. Còn với ba, khi tàu dừng lại ở sân ga cũng là lúc ba tranh thủ đưa những bó củi khô lên toa tàu. Và những tiếng còi tàu ấy đã theo suốt những năm tháng tuổi thơ tôi.

Hà Nội không phải nơi sinh ra cũng chẳng phải nơi lớn lên. Nhưng mỗi lần đến Hà Nội, có một cô gái luôn cảm thấy ấm áp, thân quen và gần gũi như về với chính quê hương mình. Chiều nay, Hường mời bạn nghe những dòng cảm xúc của Thu Phương.

Cùng trải qua chìm nổi trong đời có người an nhiên, có người ai thán. Thước đo hạnh phúc chẳng là của chung khiến ta cứ đau đáu một câu hỏi, phải đi bao xa ta mới chạm tới hạnh phúc? Chiều nay, Hường mời bạn nghe những dòng cảm xúc của Thùy Linh.

Hoa muống biển - một loài hoa bình dị vẫn âm thầm kể một chuyện tình chung thủy. Một loài hoa có sức sống thật mãnh liệt dù cho cát bỏng vẫn xanh màu lá, dù biển lắm khi mặn chát vẫn tím màu hoa.