Tháng Chạp nhớ thương

Tháng Chạp trong người con xa quê là nỗi nhớ niềm thương, nhớ vạt nắng nhạt trải trên mái ngói sẫm nâu điểm vệt rêu xanh. Nhớ ruộng ngô với những bắp non đang căng tròn, mẩy hạt. Luống rau cải mẹ trồng ở triền đê đã lên ngồng, chực chờ trổ bông vàng bãi sông. Bóng mẹ lưng còng bên những luống rau vụ đông, chất đầy đôi gánh, bóng mẹ xiêu xiêu buổi chiều gió bấc thổi hun hút.

Chiều nay, Hường mời bạn nghe những dòng tự sự của Nguyễn Thắm gửi về cho Hường trong một chiều đông tháng Chạp nhớ thương.

Tháng Chạp. Cây đào đã chúm chím những nụ hoa xinh xinh. Cây quất trong vườn chi chít quả đang ngả dần sang vàng. Mọi người nói cười. Bố cẩn thận lau chùi bàn thờ gia tiên. Mẹ tôi tranh thủ nắng nhạt để phơi lại chăn màn ngoài sân đầy nắng gió. Chị tôi vừa gội đầu, đang chải mái tóc dài bên hiên, hương bồ kết nồng nàn bên thềm nắng.

Tháng Chạp trong tôi còn là tiếng lao xao rộn ràng của làng trên xóm dưới gọi nhau để chỉnh trang lại đường làng, ngõ xóm. Các chị, các dì tranh thủ những ngày thảnh thơi để trồng thêm những luống hoa cúc vàng, gieo thêm những hoa sao nhái, trồng thêm vài luống mười giờ. Mấy anh, mấy chú tay cuốc tay xẻng khơi thông con ngòi thoát nước, vá lại đoạn đường làng bị sụt lún sau vụ gặt nặng nhọc xe qua. Những bác thợ vẽ tài ba đang dùng nước ve nắn nót viết câu khẩu hiệu “Mừng Đảng, mừng Xuân”. Nhà nhà treo cờ Tổ quốc trên giá treo trước cổng. Giữa không gian xanh mênh mang của đất trời, đường làng quanh co, những con ngõ nhỏ rực rỡ màu của cờ đỏ sao vàng.

Tháng Chạp. Tôi nghe những âm thanh huyên náo rộn ràng chuẩn bị Tết. Năm nào mất mùa đói kém, những âm thanh ấy chững lại, khẽ và trầm buồn. Những năm mùa màng bội thu, âm thanh ấy rộn ràng tươi vui. Tiếng lợn kêu eng éc, tiếng người làng rủ nhau đi đánh đụng thịt lợn. Tiếng kỳ cọ xoong nồi bên cầu ao. Tiếng chào hỏi giọng quê thân thương quá đỗi, những câu hỏi thăm chân tình. Những lời mời chào ồn ã ở phiên chợ cuối năm.

Tháng Chạp. Trong tôi còn là mùi nhớ ấm nồng. Những ngày cuối năm chị em chúng tôi theo chân bố ra nghĩa trang làng dọn dẹp lại phần mộ gia tiên. Bố đốt bó hương to, thành tâm khấn vái như đang nói chuyện với ông bà, tổ tiên. Chị em chúng tôi cắm từng thẻ hương cho những ngôi mộ xung quanh. Khói hương vấn vít. Mùi hương gợi ký ức trầm mặc, kết nối quá khứ - hiện tại, tổ tiên với con cháu.

Tháng Chạp. Những phút giây lặng lẽ chơi vơi trong khoảng không vô định của dòng chảy mưu sinh. Tôi ngồi đợi tàu mòn mỏi trên sân ga, mong từng phút, từng giờ nhanh nhanh được trở về nhà sau một năm dài mệt nhoài, lo toan với những gánh nặng cơm áo gạo tiền. Là những năm tôi nuốt giọt nước mắt vào trong khi lỡ chuyến tàu về thăm mẹ chiều ba mươi. Tôi gặp ánh mắt buồn xa xăm của phận đời giống mình trên đường phố đã thưa dần bóng xe dập dìu qua lại. Cái bóng ngả trong chiều nắng nhạt đổ xuống đường phố thênh thang, hình bóng mẹ già mỏi mắt ngóng trông đứa con phương xa trở về. Chợt trong tim lại phập phồng một tình yêu vẫn mãi dành cho tháng Chạp thân thương./.

Bài viết hay? Hãy đánh giá bài viết
user image
user image
User
Ý KIẾN

Mùa hạ với những cơn mưa ào ạt, gắn liền với những cảm xúc bất chợt của những lần gặp gỡ. Những cuộc chia tay để lại dấu ấn về những khoảnh khắc khó phai trong cuộc đời tôi và bạn. Và cũng không ít lần nó tạo nên những cung bậc cảm xúc khác nhau của mỗi người với những nỗi niềm riêng biệt.

“Hòn đá lăn trên đồi, hòn đá rớt xuống cành mai...” Nghĩ đến đá, người ta thường gán cho nó ý niệm về sự bất động và vô tri. Có lẽ đó chỉ là vẻ ngoài. Vì mỗi sự vật trong mênh mông vũ trụ này đều có ý nghĩa riêng và linh hồn của nó. Khi phát hiện ra linh hồn của những vật tưởng như vô tri ấy, chúng ta sẽ cảm thấy bao điều kỳ diệu.

Có một người trong mỗi lần xa quê đều rất nhớ thương hương vị quê nhà qua từng món ăn đậm đà, dân dã. Nỗi nhớ nhiều tới mức mà mỗi khi có dịp trở về, cô chỉ muốn chạy ngay về nhà để được ăn những món ăn quen thuộc đó. Những món mà khi ở xứ người, cô chỉ biết hít hà nhung nhớ.

Cậu em gửi cho tôi hình mẹ già đang xay bột, khiến cả một trời thương nhớ ùa về. Tôi nhớ mẹ. Mẹ tôi làm bánh mùng ba tháng ba.

Chuyện ở làng quê có nhiều cái lạ với một nhà văn già sống ở thành phố. Nhiều phong tục, tập quán được gìn giữ hàng bao đời nay mà các nhà văn hóa thường gọi là bản sắc dân tộc. Nó đáng quý và gắn bó đời sống cộng đồng thành một khối gọi là làng.

Bồng bềnh trăng. Bồng bềnh gió. Bồng bềnh mây. Tôi men theo trăng. Men theo gió. Men theo mây. Men theo tháp cổ về với một vùng ký ức xa xôi. Chiều nay, mời bạn cùng Hường và Chu Minh về thăm Tháp Đôi của Quy Nhơn- Bình Định và hồi tưởng một thời vương quốc Champa.