Thương tiếng leng keng của kem que đổi dép

Trời dần chuyển sang cái oi bức của cuối xuân đầu hè. Tôi ngó ra ngõ thấy nắng đậu lưng chừng bên tường ướp vàng vài ba ô gạch, chợt nhớ tới tuổi thơ dữ dội của những ngày xưa lúc còn thơ ấu - cái thời mà cây kem vẫn được định giá bằng những đôi dép đứt.

Chiều nay, Hường mời bạn nghe câu chuyện Nguyễn Trúc.

Trời dần chuyển sang cái oi bức của cuối xuân đầu hè. Tôi ngó ra ngõ, nom nắng đậu lưng chừng bên tường, ướp vàng vài ba ô gạch. Anh trai bảo, mùa này mà vừa hái xoài chua nhà bà hàng xóm vừa cắn ngập que kem trong cái tê răng nhíu mắt thì vui biết mấy. Tôi nhìn sang, thấy nắng đang lén đậu lên mái đầu sớm lốm đốm muối tiêu vì vất vả của anh, chợt nhớ tới tuổi thơ dữ dội của những ngày xưa lúc cả hai còn thơ ấu - cái thời mà cây kem vẫn được định giá bằng những đôi dép đứt.

Ảnh minh họa: vanhoavaphattrien

Ngày ấy vui lắm, những niềm vui giản đơn của đứa trẻ nông thôn chỉ cần vài ba thứ quà ăn vặt là đủ sung sướng cả buổi. Tôi nhớ mình hay chạy chân trần theo anh trai, nhướng dáng người thấp bé để cố với tới cái thùng kem sau xe đạp chú Sáu. Khi lũ bạn tản ra mỗi đứa cầm một que hít hà, tôi bất giác nhìn xuống đất, cọ hai chân không dép ngoạc miệng khóc òa. Anh trai vốn không tính mua, thấy vậy lúng túng tháo một chiếc dép đang mang, đổi cho tôi được nửa cây kem sứt sẹo. Nước mắt tôi quyện cùng chút kem mát lạnh tan chảy dưới nắng, nom lem nhem như một chú mèo lười. Anh thấy vậy cũng bật cười nhưng về đến nhà liền phải khóc. Ba đánh anh mấy roi vì tội làm rơi mất dép.

Nhà thiếu ăn lại đông nhân khẩu nên hai anh em đang tuổi lớn luôn thường trực cái đói. Những cây kem được đổi bằng những chiếc dép nhựa lúc đó trở thành thức quà, mang chút đường vỗ về dạ dày trống hoác của chúng tôi. Thần kì đến nỗi khi giờ này nghĩ lại vẫn như còn thấy dư vị ngọt ngào thấm đẫm môi lưỡi. Tuổi thơ của tôi cũng vì vậy mà luôn háo hức tiếng leng keng từ thùng kem của chú Sáu. Tiếng rao dạo vang trong gió luồn qua tán cây bàng trước làng, kéo chân tôi chạy theo như một thói quen vô thức. Buồn cười là dù có dép để đổi hay không thì tôi cũng muốn xúm xít lại quanh thùng kem lành lạnh như thể chỉ cần đứng gần nó một chút, hít nhiều hơi từ đó một chút thì sẽ giảm bớt cái sự thèm thuồng. Chú Sáu lắm lúc mủi lòng liền cho hai anh em một que kem còn dư cuối buổi bán. Có lẽ ánh mắt của chúng tôi khi đó đã làm chú Sáu động lòng.

Ảnh minh họa: Khánh Minh/ Danviet

Trong góc bếp nhà tôi có một ngách nhỏ. Đó là “căn cứ” bí mật của hai anh em. Chúng tôi giấu những đôi dép đứt lượm được ngoài bãi rác, chờ gom đủ số lượng sẽ đem đi đổi kem. Còn nhớ có năm tầm 27 tết, mẹ dọn dẹp nhà cửa lôi được đống dép cũ bị chuột chui vào làm ổ ra, tức quá quất cho chúng tôi mấy roi. Hai anh em sau đó bị phạt khoanh tay đứng úp mặt vào xó một buổi.

Anh lớn dần rồi đi học xa. Có năm tết không về nhà vì phải ở lại phụ quán nước trên thành phố. Tôi ngồi trước hiên ngóng nhìn ra đầu ngõ buồn rười rượi vì chẳng thấy bóng anh. Xe đạp của chú Sáu vẫn leng keng, nhưng tôi chẳng muốn chạy theo nữa. Góc nhà sạch sẽ hơn chỉ dư lại hai đôi dép cũ tôi để dành chờ anh về cùng đi đổi kem như dạo trước. Thế nhưng tới khi tiếng leng keng đã vẳng xa, cửa nhà lại chẳng bật ra với câu nói “anh đã về” như mong ước. Lúc ấy, nước mắt chợt trào khỏi mi. Có lẽ, nước mắt đã trở thành thứ ngôn ngữ thay thế khi mọi câu nói trở nên khó diễn đạt nổi bằng lời.

Ảnh minh họa: pngtree

Năm tôi vừa tốt nghiệp thì ba mất. Tết đó nhà vắng hoe. Anh trai xoa đầu tôi, lén dúi vào tay tôi que kem ướp lạnh. Tôi không còn thèm đường cũng không đói nhưng vẫn chậm rãi ăn. Nước mắt lại quyện cùng chút kem chảy ra pha mặt tôi thành bảng màu loang lổ. Anh lại bật cười như lúc nhỏ, nhưng trong mắt thì đỏ hoe ươn ướt. Lần này sẽ chẳng phải khóc vì bị đánh đòn nữa. Nhưng sao mà tim chúng tôi lại như nhói đau.

Nhiều năm trôi qua, mẹ già đi như vốn dĩ phải thế. Đôi chân mẹ bị tê cứng không còn đi lại được. Góc bếp chiều 27 tết cũng chẳng còn tinh tươm như ngày xưa. Đêm 29 Tết, anh em tôi về nhà đốt cho ba cây nhang, lụi cụi dọn mớ mạng nhện trong góc, chợt rưng rưng mắt khi thấy lại hai đôi dép ngày nào./.

Bài viết hay? Hãy đánh giá bài viết
user image
user image
User
Ý KIẾN

Trên con đường đời sẽ có những khúc cua và những ngã rẽ. Đôi khi ta chọn đi hướng đó không phải vì ta mà chỉ vì một ai hay một điều gì đó. Mỗi một sự chọn lựa là một sự đánh đổi, mà không ai biết được những điều ở phía trước có được như mình mong muốn hay không.

Trong ký ức của tôi nhớ mãi một khung cảnh giữa trời xanh biếc, đám đông người lớn trẻ con tập trung lại cùng đứng dưới tán cây đưa tay đón cánh ngọc kỳ lân rơi. Bởi chúng tôi đều tâm niệm ai hứng được hoa rơi trên tay sẽ có cuộc sống hạnh phúc và bình an.

Tiếng còi tàu đã trở thành một phần trong cuộc sống hằng ngày của gia đình tôi. Với má, tiếng còi tàu thay cho chiếc đồng hồ để má biết tới giờ cơm nước cho ba, gọi bọn nhỏ đến trường hay đến giờ ra vườn cuốc cỏ. Còn với ba, khi tàu dừng lại ở sân ga cũng là lúc ba tranh thủ đưa những bó củi khô lên toa tàu. Và những tiếng còi tàu ấy đã theo suốt những năm tháng tuổi thơ tôi.

Hà Nội không phải nơi sinh ra cũng chẳng phải nơi lớn lên. Nhưng mỗi lần đến Hà Nội, có một cô gái luôn cảm thấy ấm áp, thân quen và gần gũi như về với chính quê hương mình. Chiều nay, Hường mời bạn nghe những dòng cảm xúc của Thu Phương.

Cùng trải qua chìm nổi trong đời có người an nhiên, có người ai thán. Thước đo hạnh phúc chẳng là của chung khiến ta cứ đau đáu một câu hỏi, phải đi bao xa ta mới chạm tới hạnh phúc? Chiều nay, Hường mời bạn nghe những dòng cảm xúc của Thùy Linh.

Hoa muống biển - một loài hoa bình dị vẫn âm thầm kể một chuyện tình chung thủy. Một loài hoa có sức sống thật mãnh liệt dù cho cát bỏng vẫn xanh màu lá, dù biển lắm khi mặn chát vẫn tím màu hoa.