Trái tim Hà Nội

Người dân từ ba miền, kiều bào từ năm châu bốn biển trở về Hà Nội, không thể không một lần đắm mình trong không gian Hồ Gươm, chạm vào chiều sâu mỗi hàng cây, từng công trình kiến trúc để được trở về với những ký ức và làm giàu thêm ký ức. Bởi Hồ Gươm không chỉ là một thắng cảnh nổi tiếng mà còn là trái tim của Hà Nội, là biểu tượng khát vọng hòa bình của người dân Thủ đô nói riêng và của cả dân tộc nói chung.
Video Player is loading.
Current Time 0:00
Duration -:-
Loaded: 0%
Stream Type LIVE
Remaining Time -:-
1x

Tôi cứ ngẫm nghĩ, vì sao hai tiếng Hồ Gươm và không gian của truyền thuyết về vị Hoàng Đế trả lại gươm thần khi đất nước sạch làu bóng giặc lại có sức hút lớn lao, linh thiêng và máu thịt đến vậy?

Khi có niềm vui lớn người ta hội về đây, tay trong tay, người nối người, tung hoa, vẫy cờ… Những đêm giao thừa, những dịp Quốc khánh, những kỳ lễ hội thành trung tâm tụ hội và thăng hoa của mọi lớp người. Khi đất nước gặp nguy nan trắc trở, người ta tụ về đây, ngẫm nghĩ, suy tư, kết bầu nhiệt huyết, góp nguồn năng lượng để cùng hóa giải.

Người dân từ ba miền, kiều bào từ năm châu bốn biển trở về Hà Nội, không thể không một lần đắm mình trong không gian Hồ Gươm, chạm vào chiều sâu mỗi hàng cây, từng công trình kiến trúc được trở về với những ký ức và làm giàu thêm ký ức. Những người bạn lớn, các vị nguyên thủ các quốc gia trên thế giới đến với Việt Nam, đến với Hà Nội có mấy ai không đặt chân đến nơi đây, để hiểu thêm chiều sâu về khát vọng an lành, để truyền đi thông điệp bạn bè.

Bao nhiêu những giá trị quý giá, đẹp đẽ và thiêng liêng của Hà Nội đã được tạo hóa và con người sắp đặt, hiển hiện hài hòa ở không gian này. Hồ Gươm không chỉ là một thắng cảnh, hơn thế là một biểu tượng. Hồ Hoàn Kiếm - hồ trả gươm bao trăm năm thành biểu tượng khát vọng hòa bình của người Hà Nội và của cả dân tộc. Đó cũng là khát vọng cháy bỏng của nhân loại tiến bộ.

Một Thủ đô qua những tháng năm thăng trầm, qua mỗi đận binh lửa, hứng khởi trong tháng năm hòa bình, đang ngày càng sáng tươi, đổi mới, hội nhập cùng muôn phương. Bởi vậy mà về một góc phóng chiếu nào đó thì đến với Hồ Gươm như đã được nhận vào mình không khí, dáng nét Hà Nội. Quanh với Hồ Gươm, thắng cảnh duyên dáng giữa phố phường tấp nập như là được hòa cùng nét thư thái, lịch lãm những bao thế hệ người Hà Thành. Hồ Gươm là biểu tượng như trái tim của Thủ đô. Chạm vào đây để được nghe tiếng thầm thì và rì rầm của quá khứ, từ hàng hàng di tích và lớp lớp trầm tích, để thêm sáng trong, hồn hậu. Hồ Gươm như đón, như mở cho mọi người khi hướng những ý tưởng và khơi gợi hành vi tốt đẹp lan tỏa với cộng đồng.

Bạn có từng nghĩ phải yêu quý, gìn giữ Hồ Gươm như yêu quý, gìn giữ trái tim mình? Hường nghĩ và sẽ hành động như thế. Hãy yêu và ứng xử với không gian linh thiêng này đúng cách, như tâm thức và tâm thế người Hà Nội: nhân ái, lịch lãm và tinh tế./.

Bài viết hay? Hãy đánh giá bài viết
User
Ý KIẾN

Thỉnh thoảng lúc rảnh rỗi, có người thường xem lại quyển sổ chép thơ mà cô đã viết tay một thời, hoặc mở máy laptop, mở điện thoại, nghe lại những bài nhạc yêu thích. Cô thích nhất là lắng nghe âm thanh quen thuộc từ những tình khúc bất hủ của Trịnh Công Sơn. Những lúc như vậy, cô lại tự hỏi mình: Ta là ai trong cuộc đời này?

Mỗi khi đến tiết Thanh minh, trong tâm thức của nhiều người lại nhớ về những ngày thơ bé hạnh phúc, được cùng ba mẹ làm món bánh trôi để đón Tết Hàn thực. Dẫu chỉ là món bánh đơn thuần nhưng đó lại là hương vị của đoàn viên.

"Thanh minh trong tiết tháng Ba/Lễ là tảo mộ, hội là đạp thanh" - tiết Thanh minh nhắc nhở người Việt Nam ta hướng về cội nguồn tổ tiên, ông bà, cha mẹ.

Vào những ngày giữa tháng Ba, mùa xuân ấm áp khẽ khàng làm sáng bừng sắc đỏ rực rỡ của hoa gạo ở ven sông. Ở một nơi xa, có một người con lại thao thức nhớ sắc hoa gạo quê nhà.

Tháng Ba về, khi thời tiết ở Hà Nội dần trở nên ấm áp hơn, có người thường ra phố, tìm mua ít quả nhót từ gánh hàng của các chị bán rong trên phố. Dẫu không thích ăn chua nhưng chỉ cần nhìn thấy mấy quả nhót chín ứng đỏ như đôi má trẻ thơ khi gió xuân tràn về, lòng cô không khỏi nôn nao nỗi nhớ quê hương.

Trong những giận dỗi ngơ ngẩn của trẻ con, những suy bì hiếu thắng ngây ngô của tuổi trẻ, những giọt nước mắt tủi hờn uất ức của tuổi trưởng thành, cô ấy luôn có cha bên cạnh. Người như ngọn hải đăng soi đường chỉ lối cho cô giữa đêm tối mịt mùng.