Bình yên là hạnh phúc Bình yên là hạnh phúc Khi nhắc đến hạnh phúc, mỗi người thường hình dung một điều gì đó rất khác nhau. Có người nghĩ hạnh phúc là khi cuộc sống đủ đầy vật chất, có thể đi nhiều nơi, trải nghiệm nhiều điều. Có người lại thấy hạnh phúc đơn giản là có một gia đình êm ấm, con cái ngoan ngoãn, công việc ổn định. Cũng có người tin rằng chỉ cần được sống đúng với những điều mình yêu thích là đã đủ mãn nguyện.
Mùa Hoa Xoan Mùa Hoa Xoan Có những loài hoa không rực rỡ, cũng chẳng ồn ào khoe sắc, nhưng chỉ cần xuất hiện là lập tức đánh thức trong lòng người cả một miền ký ức. Với nhiều làng quê Bắc Bộ, Hoa Xoan chính là dấu hiệu rất riêng của tháng Ba. Những chùm hoa tím nhạt, nhỏ bé và mong manh, mỗi năm lại nở đúng hẹn, như nhắc người ta nhớ về những mùa xưa cũ.
Nếu một ngày thế giới không dịu dàng với em Nếu một ngày thế giới không dịu dàng với em Ai trong chúng ta cũng mong thế giới sẽ dịu dàng với mình; mong một ngày có nắng vàng rải nhẹ trên hiên nhà, có một người sẵn sàng lắng nghe những câu chuyện nhỏ và những điều bình dị quanh mình bỗng trở nên ấm áp. Nhưng cuộc sống không phải lúc nào cũng như ta mong muốn.
Xe đạp ơi! Xe đạp ơi! Giữa nhịp sống hiện đại với những con đường lúc nào cũng đông xe cộ, có khi chỉ một quyết định nhỏ cũng đủ khiến ta chậm lại một chút để nhìn lại nhiều điều. Có những buổi sáng đi qua phố, thấy vài người lặng lẽ đạp xe dưới những hàng cây, tôi bỗng nhận ra rằng đôi khi nhịp sống chậm lại cũng là một cách để ta nhìn thành phố của mình rõ hơn.
Những cánh hoa bay như tuyết Những cánh hoa bay như tuyết Mỗi miền đất đều có một mùa xuân rất riêng. Có nơi mùa xuân đến bằng tiếng chim gọi nắng, có nơi lại được đánh dấu bằng những cơn gió ấm và sắc hoa bừng nở sau mùa đông dài. Với những ai từng đi xa, mùa xuân ở một vùng đất khác đôi khi lại trở thành chiếc gương để ta soi lại ký ức quê nhà.
Tháng Ba gọi bàng thay lá Tháng Ba gọi bàng thay lá Mỗi mùa trong năm đều mang đến cho thành phố một vẻ đẹp riêng. Có mùa được nhận ra bằng sắc hoa rực rỡ, có mùa lại đến rất khẽ, chỉ qua một cơn gió ấm hay một làn mưa bụi. Tháng Ba ở Hà Nội cũng đến theo cách lặng lẽ như thế.
Mùa hoa ban ở Hà Nội Mùa hoa ban ở Hà Nội Mỗi thành phố có dấu hiệu riêng báo mùa về. Với Hà Nội, tháng Ba thường được nhận ra bằng sắc trắng dịu dàng của hoa ban trên nhiều con phố. Khi hoa nở, nhịp sống như chậm lại, để người ta kịp ngắm nhìn và yêu thêm nơi mình đang sống.
Mùa sao rơi trên lá Mùa sao rơi trên lá Hà Nội mỗi độ giao mùa luôn mang đến những dấu hiệu rất khẽ. Không ồn ào, không vội vã, chỉ là một cơn mưa phùn lất phất, một mùi hương thoảng qua trên phố, hay một sắc hoa nhỏ bé bất chợt chạm vào ánh nhìn. Có những mùa hoa không rực rỡ, không phô bày, nhưng lại đủ sức đánh thức cả một miền ký ức trong lòng người.
Đứng dậy từ những vết thương Đứng dậy từ những vết thương Trong cuộc sống có những câu chuyện khiến ta lặng đi rất lâu sau khi nghe kể. Không phải vì chúng quá buồn, mà bởi ở trong đó có sự kiên cường của con người trước những thử thách tưởng như không thể vượt qua.
Bảng lảng mùa sương Bảng lảng mùa sương Có những miền ký ức trong đời người giống như làn sương sớm. Khi còn ở giữa nó, ta có thể thấy mọi thứ mờ nhòe, mong manh. Nhưng khi đi qua rồi, ngoảnh lại, ta mới nhận ra đó là một phần rất đẹp của cuộc đời mình.
Mùa hoa sưa trở lại Mùa hoa sưa trở lại Hà Nội bước vào những ngày cuối xuân bằng một vẻ đẹp rất riêng. Chỉ qua một đêm, trên những con phố quen thuộc bỗng hiện lên những vòm trắng tinh khôi, như những đám mây lặng lẽ đậu xuống mặt đất. Có lẽ cũng bởi vậy mà mỗi mùa hoa sưa đi qua, trong lòng nhiều người lại dậy lên một miền ký ức.
Về thu xếp lại Về thu xếp lại Có những lúc trong đời, người ta chợt nhận ra rằng hạnh phúc không phải là điều gì quá lớn lao hay xa vời. Đôi khi, đó chỉ là việc học cách thu xếp lại chính mình - thu xếp lại những mong đợi, những nỗi lo, những điều từng khiến ta bận lòng. Và khi làm được điều ấy, cuộc sống bỗng nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
Tháng Giêng của mẹ Tháng Giêng của mẹ Sau những ngày Tết rộn ràng, khi nhịp sống dần trở lại với những tất bật thường ngày, trong lòng nhiều người vẫn còn đọng lại những dư âm rất riêng của mùa xuân. Có khi đó là mùi hương trầm còn vương trên bàn thờ, là tiếng cười sum họp những ngày đầu năm. Và cũng có khi chỉ là một khoảnh khắc rất nhỏ thôi - khoảnh khắc rời nhà sau Tết, khi phía sau lưng vẫn còn bóng dáng của mẹ đứng nơi ngưỡng cửa
Mùa xuân ở phía mong chờ Mùa xuân ở phía mong chờ Có những mùa xuân đi rất nhanh, khi ta chưa kịp nhận ra phút đoàn viên. Nhưng cũng có mùa xuân khép lại mà vẫn ở lại trong ký ức dịu dàng, như một miền nhớ không bao giờ cũ.
Vời vợi một khúc sông Vời vợi một khúc sông Có những dòng sông không chỉ chảy qua đất đai mà còn chảy qua ký ức của mỗi con người. Dù đi xa đến đâu, chỉ cần một lần trở lại, đứng lặng bên bờ nước, là bao kỷ niệm tuổi thơ bỗng hiện về, dịu dàng và đầy thương nhớ.
Đầu năm nhớ tiếng chuông chùa Đầu năm nhớ tiếng chuông chùa Có những thanh âm đi qua năm tháng mà chỉ cần khẽ chạm vào là cả một miền ký ức bỗng mở ra. Với một người, đó là tiếng chuông chùa ngân lên trong một sáng tháng Giêng. Âm thanh ấy không chỉ đánh thức đất trời, mà còn đánh thức trong lòng người những điều lắng sâu, hiền lành và bình yên nhất.
Mùa xuân của tuổi trẻ Mùa xuân của tuổi trẻ Có những mùa xuân đi qua trong vòng quay của đất trời, nhưng cũng có một mùa xuân ở lại rất lâu trong lòng người - đó là mùa xuân của tuổi trẻ.
Dư âm của Tết Dư âm của Tết Có những mùa đi qua rất rõ, nhưng cũng có mùa còn đọng lại bằng dư âm khẽ. Tết là khoảng thời gian như thế. Khi phố phường trở lại nhịp cũ, đào thôi rực rỡ, ta vẫn giữ nguyên cảm giác ấm áp đoàn viên và bình yên của yêu thương.
Mưa xuân trong miền nhớ Mưa xuân trong miền nhớ Có những cơn mưa không làm người ta vội vã tìm chỗ trú. Trái lại, chúng khiến ta chậm lại. Chậm để lắng nghe tiếng thời gian đi qua mái hiên. Chậm để nhận ra có những yêu thương âm thầm đã nuôi lớn mình từ những ngày còn rất nhỏ. Mưa xuân là một cơn mưa như thế. Không ồn ào, không dữ dội. Chỉ mỏng thôi, nhẹ thôi, nhưng đủ để đánh thức trong ta cả một miền ký ức.
Gói ghém cả mùa xuân vào miền nhớ Gói ghém cả mùa xuân vào miền nhớ Tết đã qua đi, phố xá dần trở lại với nhịp sống thường ngày. Những cành đào đã bắt đầu phai sắc, những con đường không còn rực rỡ như những ngày đầu xuân. Nhưng có những mùa xuân vẫn lặng lẽ ở lại trong ký ức - nơi cất giữ những yêu thương giản dị, những món ăn thân quen, và hình bóng của những người ta thương nhất.
Nơi đó là mùa xuân Nơi đó là mùa xuân Trong cuộc đời mỗi người, có những nơi chốn ta đi qua và có những nơi chốn ta thuộc về, có những mùa xuân đến rồi đi theo năm tháng, nhưng cũng có những mùa xuân ở lại trong ký ức. Đó là mùa xuân của yêu thương, của chở che, của một người luôn đứng phía sau, dõi theo ta suốt cuộc đời.
Mùa gọi xuân về… Mùa gọi xuân về… Buổi sáng ở phố, cái lạnh chỉ còn khe khẽ như một cái chạm nhẹ. Vài giọt nắng vàng nhạt xiên qua hàng cây đứng tuổi, rơi xuống vạt cỏ non dưới thềm, làm những ngọn mềm khẽ rung lên trong im lặng. Không gian dường như vẫn còn giữ lại chút dư âm của tháng Chạp.
Mái ấm ngày xuân đâu vì rộng hẹp Mái ấm ngày xuân đâu vì rộng hẹp Có một điều thật lạ là Tết dường như không chỉ nằm trong những ngày trên tờ lịch. Tết không hẳn bắt đầu vào khoảnh khắc giao thừa, và cũng không kết thúc khi phố phường đã thôi rực rỡ, khi những cành đào bắt đầu phai màu.
Ăn Tết hai quê Ăn Tết hai quê Ăn Tết hai quê là hành trình đi qua những yêu thương. Mỗi nơi một phong tục, một không gian, nhưng đều mang lại cùng một cảm giác: được là con, được thuộc về, được trở về...
Hương vị Tết miền Tây Hương vị Tết miền Tây Có những cái Tết không mở đầu bằng mai vàng, pháo hoa, mà bằng thùng quà nhỏ vượt nửa vòng trái đất, mang hương vị quê nhà. Chạm vào điều quen thuộc, ta mới hay yêu thương chưa từng vơi, chỉ chờ ngày trở về.
Điệp khúc mùa xuân của mẹ Điệp khúc mùa xuân của mẹ Có những điều trong cuộc sống lặp lại đến mức ta tưởng như rất bình thường, nhưng rồi, khi đi xa hơn, trưởng thành hơn, ta mới nhận ra: chính những điều lặp lại ấy lại là nơi giữ ấm trái tim mình lâu bền nhất. Với nhiều người, Tết không bắt đầu từ lịch, không bắt đầu từ chợ hoa hay mâm cỗ; tết bắt đầu từ một câu hỏi quen thuộc của mẹ: Bao giờ con về?
Những cái Tết gom nhặt yêu thương Những cái Tết gom nhặt yêu thương Có những vùng đất ta đi qua bằng bước chân. Nhưng cũng có những vùng đất ta đi vào bằng tình cảm. Ở đó, thời gian không chỉ đo bằng năm tháng, mà đo bằng những điều mình học được, những người mình thương và những mùa Tết dần trở thành một phần máu thịt.
Tết đến từ những điều rất nhỏ Tết đến từ những điều rất nhỏ Có những mùa trong năm đến bằng thời tiết. Có những mùa đến bằng lịch. Nhưng Tết - với nhiều người - lại đến bằng cảm giác. Một cảm giác rất khẽ thôi, nhưng đủ để mình biết: năm cũ đi qua, một vòng sum vầy nữa lại trở về.
Tết khi ta ba mươi Tết khi ta ba mươi Có những thời điểm trong đời ta chợt nhận ra cảm xúc của mình với những điều quen thuộc đã khác đi, không phải vì mùa cũ thay đổi mà vì chính mình đã bước sang một chặng đường khác, và Tết có lẽ là điều dễ nhận ra nhất. Có một giai đoạn Tết là háo hức, có một giai đoạn Tết là rong ruổi, và rồi có một giai đoạn Tết trở thành ký ức để thương, để nhớ, để lặng lẽ gìn giữ.
Tết trong nỗi nhớ của người tha hương Tết trong nỗi nhớ của người tha hương Với những người sống xa quê, mỗi mùa Tết đến không chỉ là một cột mốc thời gian, mà còn là một khoảng lặng rất sâu trong lòng - nơi ký ức gia đình, tuổi thơ và yêu thương cùng lúc trở về.
Bóng ngựa se duyên Bóng ngựa se duyên Mỗi vùng đất đều có một cách riêng để giữ gìn những điều đẹp đẽ. Ở Tây Bắc, đó là những phiên chợ, những tiếng khèn và cả những bóng ngựa lặng lẽ se duyên cho con người giữa đại ngàn.
Buổi sáng tinh khôi, linh thiêng đất trời Buổi sáng tinh khôi, linh thiêng đất trời Có những khoảnh khắc trong năm đủ đặc biệt khiến lòng người lắng xuống rất sâu. Với nhiều người Hà Nội, buổi sáng mùng 1 Tết là một khoảng thời gian như thế - tĩnh lặng, trong trẻo và mang theo cảm giác thiêng liêng rất khó gọi thành tên.
Trưa ba mươi ở Hà Nội Trưa ba mươi ở Hà Nội Có những khoảnh khắc trong năm không ồn ào, không náo nhiệt, nhưng lại đủ sức khiến lòng người chùng xuống. Với nhiều người Hà Nội, trưa ba mươi Tết là một khoảng lặng như thế - rất khẽ thôi, nhưng đủ để ta nhận ra mình đang bước qua ranh giới của một năm cũ và chạm vào ngưỡng cửa của năm mới.
Gói yêu thương cho vị Tết tròn đầy Gói yêu thương cho vị Tết tròn đầy Tết không chỉ ở mâm cao cỗ đầy, mà nằm trong tiếng dao lách cách, mùi lá chuối ấm, và bàn tay cha mẹ lặng lẽ gói yêu thương vào từng chiếc bánh.
Yêu đơn phương Yêu đơn phương Tôi từng nhiều lần tự hỏi, một tình yêu đơn phương có thể kéo dài bao lâu: 5 năm, 10 năm hay cả một đời người?
Hương mùi già đón Tết sang Hương mùi già đón Tết sang Có những mùi hương không chỉ để nhớ - mà để nhận ra mình thuộc về đâu. Với nhiều người Hà Nội, đó là hương mùi già - một mùi hương rất đỗi bình dị, nhưng cứ mỗi độ cuối năm lại trở thành tín hiệu báo Tết về, đánh thức những lớp ký ức sâu lắng nhất trong lòng người.
Mong xuân để về Mong xuân để về Mong xuân để về… Không cần gì lớn lao, chỉ cần được trở về, được nghe một câu rất giản dị: “Con đã về rồi à?…”. Chỉ vậy thôi - mà đủ ấm cho cả một năm dài phía trước.
Những ngày Tết tuổi thơ ở Hà Nội Những ngày Tết tuổi thơ ở Hà Nội Có những miền ký ức, càng đi xa, ta lại càng muốn quay về. Không phải để sống lại nguyên vẹn những ngày cũ, mà để nhắc mình nhớ rằng đã từng có một khoảng thời gian rất ấm áp, rất bình yên - nơi ta lớn lên cùng những điều giản dị nhất. Với nhiều người, Tết là hành trình trở về. Và đôi khi, hành trình ấy không chỉ là quãng đường địa lý, mà còn là chuyến đi sâu vào miền ký ức tuổi thơ.
Náo nức tháng Chạp Náo nức tháng Chạp Có những thời điểm trong năm, chỉ cần một cơn gió lạnh thoảng qua, một mùi hương quen chạm khẽ vào ký ức… là ta biết, Tết đang rất gần. Tháng Chạp luôn đến như thế - lặng lẽ, nhưng đủ làm lòng người xao động.
Chợ Tết ngày xuân Chợ Tết ngày xuân Những tín hiệu khẽ khàng báo năm mới: tờ lịch mới, sắc đào, chậu quất vàng. Với nhiều gia đình Hà Nội, mùa Tết bắt đầu từ những phiên chợ cuối năm.
Tết đến, lòng lại quay về Tết đến, lòng lại quay về Có những thời điểm trong năm, chỉ cần gió se lại một chút, chỉ cần lịch sang tháng Chạp, lòng người đã tự khẽ khàng quay về nơi chốn cũ.
Tháng Chạp, rưng rưng nhớ mùa Tết xưa Tháng Chạp, rưng rưng nhớ mùa Tết xưa Có lẽ, điều khiến ta nhớ Tết xưa không phải là mâm cao cỗ đầy, mà là cảm giác được ở bên nhau, được sống chậm lại, được lắng nghe và gìn giữ những yêu thương rất đỗi bình thường.
Những rung động chưa kịp gọi thành tên Những rung động chưa kịp gọi thành tên Có những buổi chiều, chỉ cần ngồi yên với một ly cà phê nóng, nhìn dòng người trôi chậm qua một con đường quen, ta bỗng thấy lòng mình mở cửa cho ký ức bước về. Không ồn ào, không báo trước, chỉ một khoảnh khắc rất nhỏ thôi… cũng đủ để gọi dậy cả một thời thanh xuân đã xa.
Cuối năm đốt lá sau vườn… Cuối năm đốt lá sau vườn… Có những cách khép lại năm cũ rất lặng lẽ, rất riêng, không cần lời nói. Với một người, đó là buổi chiều cuối năm, khi gió lạnh khẽ lùa qua hiên nhà, và sau vườn, những chiếc lá khô được gom lại, chờ một ngọn lửa nhỏ. Đốt lá sau vườn - một thói quen cũ, nhưng mỗi lần khói bay lên, lòng người lại nhẹ đi một chút.
Chờ đón mùa xuân Chờ đón mùa xuân Những ngày cận Tết miền Bắc, cái lạnh vẫn khiến người ta khẽ rùng mình mỗi sớm mai, nhưng nắng đã mỏng, vàng và hiền, rơi nhẹ trên mái nhà, ban công, như tín hiệu dịu dàng báo mùa xuân đang đến rất gần.
Gói lại một năm bằng nụ cười Gói lại một năm bằng nụ cười Những ngày cuối năm khiến lòng người chậm lại. Nắng hanh vàng, đào e ấp, hương trầm lan nhẹ trong gió lạnh, ta muốn dừng bước, nhìn lại một năm đã qua để mỉm cười, gói ghém mọi buồn vui.
Suy ngẫm những ngày cuối năm Suy ngẫm những ngày cuối năm Những ngày cuối năm luôn có một nhịp đi chậm hơn thường lệ. Dù công việc vẫn đều đặn, những con đường vẫn đông người qua lại, nhưng trong mỗi chúng ta dường như đều có một khoảng lặng rất riêng - để nhìn lại, để tự hỏi mình đã đi qua một năm như thế nào.
Sau đêm mưa, ngày xuân gõ cửa Sau đêm mưa, ngày xuân gõ cửa Có những buổi sáng cuối năm, chỉ cần tỉnh dậy sau một đêm mưa, ta đã thấy lòng mình nhẹ hơn rất nhiều. Như thể thời gian vừa lặng lẽ gõ cửa, nhắc ta rằng: một năm nữa đang khép lại, và mùa xuân thì không vội, nhưng chắc chắn đang đến.
Hạnh phúc đôi khi bắt đầu từ một lựa chọn Hạnh phúc đôi khi bắt đầu từ một lựa chọn Những ngày mùa đông, có người hay thức dậy sớm hơn thường lệ. Không hẳn vì muốn chạy đua với thời gian, mà bởi cái lạnh len lỏi trong từng khớp chân cũ kỹ, cộng thêm nhịp sinh hoạt của công việc đã thành nếp từ lâu. Sáng sớm mùa đông không ồn ào, không vội vã. Chỉ là một khoảng trời nhạt màu, se lạnh, đủ để người ta chậm lại vài nhịp và nghe rõ hơn tiếng thở của chính mình.
Dốc sức để chạm tay đến những điều tuyệt vời hơn Dốc sức để chạm tay đến những điều tuyệt vời hơn Có những giai đoạn, con người không còn đứng trước lựa chọn ồn ào mà đối diện chính mình trong lặng im, cô đơn. Khi ấy, điều cần thiết không phải lời khuyên, mà là đủ dũng khí để bước tiếp bằng tất cả sức lực còn lại.