Sông sâu tĩnh lặng lúa chín cúi đầu

Mỗi buổi sáng thức dậy, có người chỉ muốn hòa mình vào những tia nắng dịu dàng khẽ len qua kẽ lá hay lặng ngắm những hạt mưa rơi lao xao ngoài khung cửa, lặng nghe vài cơn gió nhẹ ghé ngang thì thầm những lời hát của đời. Đời có bao lâu mà luôn phải gồng mình tranh đấu? Tự hỏi mình như vậy, rồi cô ấy đã chọn cho mình một lối sống an nhiên.

Chiều nay, Hường mời bạn nghe những dòng tự sự của Bích Ngọc gửi về từ Bà Rịa Vũng Tàu.

Càng trưởng thành tôi thấy mình càng trở nên điềm tĩnh. Không còn mải mê chạy theo những hào nhoáng vật chất, cũng chẳng còn cố chứng tỏ bản thân hay cố chiến thắng trong mỗi lần tranh luận. Mình là ai giữa cuộc đời này? Để trả lời câu hỏi ấy thật ra chẳng cần phải làm điều gì to tát. Trải nghiệm càng nhiều ta càng thấy mình nhỏ bé trước cuộc đời rộng lớn, trước vũ trụ bao la, trước thiên nhiên hùng vĩ. Thiên nhiên chẳng phải đã dạy ta những bài học quá rõ ràng "sông sâu tĩnh lặng, lúa chín cúi đầu".

Ảnh: KJOP

Ký ức của tôi chưa từng gắn liền với con sông nào. Đó luôn là một tiếc nuối suốt những năm tháng tuổi thơ của tôi mỗi khi đọc những bài thơ, bài văn viết về con sông quê hương. Vì vậy, khi lập gia đình, tôi đã chọn sống ở miền biển để các con được lớn lên trong tiếng vỗ về của những cơn sóng dập dìu, trong sự ôm ấp của biển bao la, trong hơi ấm của ánh hoàng hôn rực rỡ. Mỗi ngày ngắm mặt biển ở tít phía chân trời, nhìn mặt nước phẳng lặng ngoài xa, tôi lại thấy sao dịu dàng đến thế, chẳng giống những con sóng đang đập mạnh tung bọt trắng xoá vào bờ. Tôi nghĩ tới những con sông lớn đang âm thầm đưa nước về biển kia. Hàng trăm con sông, con suối nhỏ từ trên cao róc rách chảy về con sông sâu nhất, lớn nhất. Trải qua hành trình vạn dặm, đi qua bao thác ghềnh, nước trở về với sông mẹ yên bình. Giờ đây, nước đã không còn ào ào, xối xả mà trở nên lặng lẽ, âm thầm, từ dưới lòng sông sâu thẳm, thong dong theo dòng đi ra biển lớn. Dòng sông êm ả, dịu dàng từ từ bồi đắp phù sa cho đất thêm màu mỡ, cho cây cối tươi xanh.

Nhìn lại chặng đường mình đã đi qua, tôi thấy bản thân đã trải qua bao thăng trầm, bao buồn vui, bao vấp ngã của tuổi trẻ bồng bột, để giờ đây tôi có thể như nước ở dưới lòng sông sâu, tự lắng lại, hiền hoà và nhẹ nhàng tận hưởng hành trình đưa mình về với đại dương mênh mông. Trước mỗi cuộc tranh luận, tôi đã trở nên điềm tĩnh và biết thoái lui, đã không còn cố gắng chứng minh ai sai ai đúng để còn lại chỉ là những tổn thương. Tôi cũng không còn khao khát thứ gọi là thành đạt hay danh vọng để mang lại sự hãnh diện, tự hào cho bố mẹ ở quê. Những thứ ấy liệu có thực sự quan trọng nếu tâm mình vẫn chưa hẳn bình an, thời gian cho gia đình cũng phải cân đo tính toán, còn bản thân thì bị áp lực cuốn đi.

Giờ đây tôi mới thực sự nhận ra mình vốn cũng chỉ như một giọt nước nhỏ, chẳng thấm gì so với sông với biển ngoài kia. Tôi chỉ là một chú chim nhỏ bay giữa trời kiến thức bao la. Đọc bao nhiêu cũng là chưa đủ, học bao nhiêu cũng chẳng thấm tháp gì. Tôi chỉ biết chăm chỉ từng ngày, thu về mình những bài học của người đi trước. Biết ơn cuộc đời đã trao cho tôi bao mối duyên lành, như những bông lúa chín trĩu hạt mùa thu hoạch đang cúi đầu cảm tạ đất trời đã yêu thương. Dù mưa to, gió lớn, trời vẫn cho lúa ánh sáng để vươn lên, cho lúa tinh chất để trưởng thành. Đất mẹ đã cưu mang lúa từ khi lúa chỉ là một cây mạ non yếu ớt rung rinh trước gió đến khi lúa lên đòng, trổ bông. Vậy nên, khi đã tới độ trưởng thành nhất của đời mình, lúa chỉ biết cúi đầu thể hiện lòng biết ơn.

Tôi của những năm tuổi hai mươi đã từng coi mình là nhất, luôn nhìn đời bằng con mắt ngạo nghễ, tự tin như những bông lúa non và xanh luôn ngẩng cao đầu trước những giông bão, nắng mưa, thách thức với trời. Tôi lúc ấy có khác gì một chú ếch đang nhìn lên bầu trời qua miệng giếng nhỏ hẹp phía trên, như chú dế mèn trong truyện ngắn của nhà văn Tô Hoài luôn cao mạn, ngạo nghễ, coi thường kẻ khác. Chỉ khi thực sự đã trải qua những thất bại đớn đau, tôi mới có thể tự mình chiêm nghiệm để tìm ra giá trị cốt lõi của bản thân.

Tôi là ai giữa cuộc đời này? Câu hỏi ấy với tôi đã chẳng còn quan trọng. Tôi chỉ cần sống một cuộc đời thật trọn vẹn với chính mình và với những người mà tôi thương yêu, như dòng sông bồi đắp phù sa cho đất, như cây lúa trổ bông cho người./.

Bài viết hay? Hãy đánh giá bài viết
user image
user image
User
Ý KIẾN

Trên con đường đời sẽ có những khúc cua và những ngã rẽ. Đôi khi ta chọn đi hướng đó không phải vì ta mà chỉ vì một ai hay một điều gì đó. Mỗi một sự chọn lựa là một sự đánh đổi, mà không ai biết được những điều ở phía trước có được như mình mong muốn hay không.

Trong ký ức của tôi nhớ mãi một khung cảnh giữa trời xanh biếc, đám đông người lớn trẻ con tập trung lại cùng đứng dưới tán cây đưa tay đón cánh ngọc kỳ lân rơi. Bởi chúng tôi đều tâm niệm ai hứng được hoa rơi trên tay sẽ có cuộc sống hạnh phúc và bình an.

Tiếng còi tàu đã trở thành một phần trong cuộc sống hằng ngày của gia đình tôi. Với má, tiếng còi tàu thay cho chiếc đồng hồ để má biết tới giờ cơm nước cho ba, gọi bọn nhỏ đến trường hay đến giờ ra vườn cuốc cỏ. Còn với ba, khi tàu dừng lại ở sân ga cũng là lúc ba tranh thủ đưa những bó củi khô lên toa tàu. Và những tiếng còi tàu ấy đã theo suốt những năm tháng tuổi thơ tôi.

Hà Nội không phải nơi sinh ra cũng chẳng phải nơi lớn lên. Nhưng mỗi lần đến Hà Nội, có một cô gái luôn cảm thấy ấm áp, thân quen và gần gũi như về với chính quê hương mình. Chiều nay, Hường mời bạn nghe những dòng cảm xúc của Thu Phương.

Cùng trải qua chìm nổi trong đời có người an nhiên, có người ai thán. Thước đo hạnh phúc chẳng là của chung khiến ta cứ đau đáu một câu hỏi, phải đi bao xa ta mới chạm tới hạnh phúc? Chiều nay, Hường mời bạn nghe những dòng cảm xúc của Thùy Linh.

Hoa muống biển - một loài hoa bình dị vẫn âm thầm kể một chuyện tình chung thủy. Một loài hoa có sức sống thật mãnh liệt dù cho cát bỏng vẫn xanh màu lá, dù biển lắm khi mặn chát vẫn tím màu hoa.