Điểm tựa bình an

Mỗi người trong chúng ta, giữa rất nhiều những hỷ nộ ái ố của cuộc sống đầy hối hả, tất bật và đua tranh này, ai cũng cần có một điểm tựa bình an cho mình. Có đôi khi, ta chính là điểm tựa bình an cho một người khác, hoặc ai đó lại đang là điểm tựa bình an cho chính ta.

Ai đã từng nhìn thấy người thân ở giường bệnh. Ai đã từng đau đớn cùng với người thân khi họ mang trong người căn bệnh trầm kha. Nhưng cái đau đó chỉ là đau lòng, dầu cho xé lòng xé dạ thì cũng chỉ là đau lòng. Còn người bệnh mới là người phải chịu bao nhiêu nỗi đau đớn trực tiếp, cảm giác của họ như thế nào thì chỉ có chính người nằm trên giường bệnh mới hiểu rõ nhất. Họ có thể vừa đau cả về thể xác khi phải đấu tranh với bệnh tật và vừa phải gồng mình giằng xé trong nội tâm. Tất cả những điều đó chỉ có họ là rõ nhất.

Họ có thể vừa đau cả về thể xác khi phải đấu tranh với bệnh tật, vừa phải gồng mình giằng xé trong nội tâm. Ảnh minh hoạ: Sức khoẻ đời sống.

Vậy nên, không thể so sánh ai đau nhiều hơn, ai tổn thương nhiều hơn được. Mỗi người là một câu chuyện, thì mỗi người cũng có một lựa chọn và cách sống phù hợp với lựa chọn của mình. Con không thể quyết định thay ba, cháu không thể quyết định thay ông. Con chỉ có thể làm tốt nhất những gì thuộc vai trò của con, cháu chỉ có thể đóng vai trò tốt nhất của người cháu. Còn việc kiên trì chiến đấu với căn bệnh, uống thuốc, đi viện hay muốn ở nhà vào những ngày cuối cùng lại là quyết định của chính người bệnh.

Đã có lúc, trong giai đoạn khó khăn nghẹt thở khi lần lượt biết tin ba rồi đến ngoại đã vào giai đoạn cuối của bệnh K, tôi và mẹ đã lựa chọn tươi cười. Chúng tôi muốn đóng vai trò rằng chúng tôi ổn để có thể đồng hành cùng ba, cùng ông ngoại vượt qua bệnh tật. Nhưng có rất nhiều lần tôi bắt gặp ba và ông luôn tươi cười để động viên ngược lại chúng tôi. Có ai nghĩ được rằng ba và ngoại đang đau đấy nhưng vẫn gác qua một bên để lo nghĩ cho những người còn lại. Họ vững vàng để suy tính, dặn dò, vun vén chu toàn từng phần việc còn dở dang. Họ ân cần dặn dò nhắn gửi cho từng người thân. Tôi cứ nghĩ tôi đang làm chỗ dựa cho họ, nhưng thật ra mỗi lần còn được ngồi nói chuyện với ba và ông là những lần củng cố cho tôi lòng tin là tôi vẫn luôn còn có bờ vai vững chắc của người thân để tựa vào. Những lúc ấy, tôi chưa cảm thấy mình đang đau khổ.

Tôi đã nghĩ rằng tôi mãi mãi có thể ổn. Tôi phải ổn để còn làm bờ vai vững chắc cho mẹ sau khi ba, rồi ngoại ra đi. Vậy nhưng, đã có nhiều lúc tôi hoàn toàn suy sụp, tôi xấu hổ với bản thân khi mình quá yếu đuối. Tôi hổ thẹn khi nhớ đến lời hứa với ngoại rằng tôi sẽ luôn luôn chăm sóc tốt cho con gái của ngoại, là mẹ của mình. Ngược lại, chính sự mạnh mẽ vững vàng của mẹ, lại là chỗ dựa cho tôi vượt qua giai đoạn chông chênh. Lúc này đây, nhìn mẹ tỏ ra ổn tôi lại cảm thấy đau khổ vì sự bất lực và yếu đuối của bản thân mình.

Ngược lại, chính sự mạnh mẽ vững vàng của mẹ, lại là chỗ dựa cho tôi vượt qua giai đoạn chông chênh.
Ảnh: Prudential.

Có rất nhiều đêm tôi nằm mơ và dằn vặt, nếu lúc ấy tôi kiên trì đưa ba đi viện. Nếu lúc ấy tôi kiên trì đưa ngoại đi viện thì sẽ như thế nào? Ba có thể ở lại với chúng tôi thêm một tuần trăng không? Ngoại có thể bước lên con đường mây trắng ít đau đớn hơn không?

Dẫu biết rằng, nhân duyên tùy ý đến đi chẳng thể cưỡng cầu. Nhưng chữ giá như cứ quẩn quanh chẳng dứt. Có lẽ vì tôi vẫn muốn được vững vàng như ba và ngoại đã từng. Tôi muốn được là bờ vai vững chãi cho mẹ yên tâm. Nhưng mẹ đủ sáng suốt mà chỉ ra cho tôi thấy, mong muốn gánh vác thay phần ba và ngoại chỉ là một suy nghĩ của bản thân tôi. Mẹ hay nhắc về hai người đàn ông quan trọng trong cuộc đời của mẹ. Họ luôn gánh phần thiệt thòi để mang đến nụ cười và hạnh phúc cho những thành viên còn lại. Nhưng mẹ không muốn tôi học theo cách ấy. Mẹ mong tôi sống thật cân bằng. Tôi sống tốt đã là một cam kết vững vàng trao tặng mẹ điểm tựa bình an.

Bài viết hay? Hãy đánh giá bài viết
user image
user image
User
Ý KIẾN

Công cha như núi Thái Sơn. Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra. Tình yêu thương vô bờ bến của mẹ cha dành cho các con không gì có thể đong đếm được. Dù biết là vậy, nhưng vẫn có nhiều người trong chúng ta, mãi cho đến khi không còn cha mẹ, mới chợt giật mình xót xa, tiếc nuối…

Hồi mới vào đại học, tôi ở trọ trên một căn phòng tầng 5 trong một khu tập thể cũ kĩ tại phố Trung Liệt. Cũng tại căn gác trọ ấy, lần đầu tiên tôi được biết thế nào là cơm bụi. Một suất cơm hồi đó chỉ 5.000 đồng nhưng cũng ngon và tươm tất lắm rồi. Nhớ và vui nhất lần các bạn cấp 3 ghé chơi, bạn bè mỗi đứa học một trường, cùng cảnh trọ học xa nhà, gặp nhau nơi Thủ đô vui không tả xiết.

Năm dài tháng rộng, dẫu yêu thương thế nào cũng khó có thể vượt qua sức mạnh của thời gian. Nhưng, vẫn có một người, bao năm vẫn vậy, chưa một lần quên bóng hình của người mình thương.

Có một người con gái, trong một chiều mùa hạ, nhớ về Hà Nội bằng một bức tranh trong ký ức với những gam màu lấp lánh, pha nét thâm trầm, sâu sắc, một bức tranh chứa đựng bao tình cảm dành cho Hà Nội yêu thương.

Hè về, khi nhành phượng thắp sắc đỏ lên khoảng trời trong xanh là lúc học trò rời xa trường lớp. Màu hoa phượng không chỉ gợi cho ai đó nhớ về tuổi học trò mà còn dội vào lòng người biết bao nỗi nhớ thương bóng hình người mẹ yêu dấu…

Trời có lúc nắng lúc mưa. Phố bình thản đón mưa đón nắng. Có chăng chỉ có con người ta vì nắng vì mưa mà xúc cảm.